Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Trường sơ trung Thanh Mai là một trường công lập lâu đời của thành phố S, tính đến nay là tròn 80 năm thành lập. Học phí không quá cao, còn nhận được rất nhiều nguồn tài trợ từ các tổ chức, doanh nghiệp có tiếng, đương nhiên học bổng cũng tương xứng với nguồn tài trợ đó. Chương trình học lẫn phương pháp giáo dục rất tiên tiến, hơn nữa số lượng các vụ tai nạn liên quan đến kì phát tình của omega rất ít, có thể đếm trên đầu ngón tay. Đây là lựa chọn hàng đầu của phụ huynh khi chọn trường học cho con mình.
Kỉ niệm 80 năm, Thanh Mai quyết định tổ chức cắm trại cho học sinh, diễn ra trong hai ngày cuối tuần. Ngày đầu tiên tổ chức chấm trại lẫn gian hàng của các lớp, ngày thứ hai đốt lửa trại. Sự kiện này thu hút rất đông sự quan tâm của mọi người, các cựu học sinh đều cố gắng trở về tham dự, người ngoài cũng được phép vào tham quan, mua sắm ở các gian hàng. Các học sinh ưu tú khoá trên đều được gửi giấy báo về tham dự, đặc biệt là những người thành đạt, có chỗ đứng trong xã hội, trong đó có Lưu Viễn Đông.
Vì lễ kỉ niệm mà Phi Vân bận rộn cả tuần nay, hết mua sắm dụng cụ, trang trí trại đến nấu ăn cho gian hàng của lớp. Chỉ làm một quầy hàng ăn nhỏ thôi mà việc nhiều không xuể. Cậu là người nấu chính, còn lại chỉ le ve phụ vài việc vặt cậu sai. Ai, không thể trách bọn họ dồn hết việc cho cậu được, nấu ăn ngon như vậy, lại không kêu ca phàn nàn gì, tất nhiên để cậu đảm nhận sẽ tốt hơn cả.
Quang Vũ ngồi nhìn cục bông nhỏ tất bật hết xào cái này rồi lại rán cái kia, trong lòng không khỏi khó chịu. Mấy con người chết tiệt kia, dồn hết việc cho cậu. Muốn vào phụ cậu nhưng không được, ở bên ngoài không được phép quá thân thiết với cậu, đây là một trong những điều kiện ông Viễn đã đặt ra. Vậy mà cậu vẫn vui vẻ cười nói với họ.  Thật đáng ghét, chỉ muốn nhốt cậu vào nơi nào đó, chỉ mình anh biết là đủ, để nụ cười đó chỉ thuộc về mình anh.
- Anh đừng nhìn nữa, có nhìn Phi Vân cũng không bay ra với anh được đâu. Mau ăn đi. Đồ Phi Vân nấu ngon thật đấy. Ăn nhiều một chút Linh Nhi.
- Vâng ạ.
Tường Vy nói xong lại ngấu nghiến ăn tiếp, không quên gắp thêm đồ cho Linh Nhi. Nhiều lúc anh không hiểu sao em gái mình lại ăn nhiều đến thế, phải bằng ba lần người khác, lúc nào cũng ăn, ăn và ăn. Ham ăn như vậy có ngày sẽ biến thành lợn quay cho xem.
- Đây là bánh bao xá xíu. Phi Vân nói làm riêng cho anh.
Tô Lâm đặt đĩa bánh xuống rồi nhanh chóng đi sang các bàn khác. Từ lúc Quang Vũ lẫn Tường Vy vào đây quán đông đúc hơn, nam có nữ có, nhưng nhiều hơn cả vẫn là mấy nữ sinh mới lớn, bị hấp dẫn bởi vẻ ngoài của Quang Vũ lẫn khí tức alpha trên người anh. Vài người đánh bạo đến trước mặt anh xin số đều bị từ chối thẳng thừng, ánh mắt anh chỉ dành riêng cho một người thôi, đâu rảnh tiếp người khác chứ.
Tường Vy mon men nhón lấy một cái bánh bao. "Bốp". Quang Vũ gõ mạnh đôi đũa vào đầu cô, quắc mắt lên:
- Gọi đĩa khác.
- Kẹt xỉ.
Cô bĩu môi, quay sang Linh Nhi:
- Tí chị mua cho em hẳn 10 đĩa bánh bao xá xíu luôn, không cần lấy của cái người tham lam kia nữa.
- Vâng ạ.
Nhật Linh tủm tỉm cười xoa đầu cô bé, chuyên tâm ăn tiếp. Quang Vũ thoải mái thưởng thức đĩa bánh bao được làm riêng cho mình, vừa ăn vừa chăm chú nhìn cục bông nhỏ nhắn bận bịu, ánh mắt đầy nhu tình. Cảm nhận được ánh mắt anh, Phi Vân liếc mắt về phía anh, bắt gặp anh chăm chú nhìn mình, mặt bỗng đỏ ửng lên, vội quay đi chỗ khác. Thấy cậu như vậy anh không khỏi buồn cười, mấy việc xấu hổ hơn cũng đã làm rồi, vậy mà mới bị nhìn mới chút thôi đã đỏ mặt. Đáng yêu quá, nếu chỉ có hai người chắc chắn sẽ đè cậu ra ôm ôm hôn hôn cho thoả thích.
Cách đấy không xa, một giọng nói tràn đầy thất vọng phát ra, nghe ảo não vô cùng:
- Tưởng xinh đẹp thế nào, hoá ra lại tầm thường đến vậy. Những người anh gặp qua đều đẹp hơn gấp mấy lần.
Diệc Ngôn sau một hồi cẩn thận đánh giá, không hiểu sao Nhật Lệ lại muốn gã xử lí tên nhóc này. Mặt mũi quá mức tầm thường, nhìn cách ăn mặc chẳng phải là giàu có gì, lại còn là beta. Riêng Quang Vũ thì gã biết rõ, nhìn vào gia thế của anh gã cũng e sợ vài phần. Chỉ có điều, Nhật Lệ nói do anh nhất thời coi trọng tên nhãi đó nên bỏ mặc cô, chỉ cần làm cho tên nhãi kia phóng túng với kẻ khác, cho anh nhìn thấy dáng vẻ sau một trận hoan ái của tên nhãi đó, anh chắc chắn sẽ ghê tởm nó mà quay lại với cô. Lời nói của Nhật Lệ dễ nghe vô cùng, cộng thêm dáng vẻ mời mọc làm đầu óc gã mụ mị cả đi, thấy cái gì cô nói cũng đúng.
- Anh đừng coi thường. Anh nghĩ sao nó lại trở thành bạn giường của Quang Vũ hả?
Gã nhướng mày, bày ra vẻ mặt vô lại:
- Thân thể rất tuyệt sao?
Nhật Lệ chỉnh chỉnh lại mũ, cô không muốn bị bắt gặp bởi anh hay ông Viễn, nếu không sẽ có rắc rối xảy ra với hôn sự trong tương lai. Chắc chắn không bị ai để ý, cô mới nói:
- Anh nghĩ sao anh ta không động vào tôi chứ, không phải là do nó quyến rũ sao. Dù trong tương lai tôi sẽ thành vợ anh ấy, nhưng tên đó làm tôi chướng mắt. Sao, anh không làm được hả? Việc cỏn con như vậy cũng gây khó dễ cho anh?
Câu cuối đầy ý khinh thường, cô biết cái tôi của gã rất lớn, khôn khéo chút là sẽ dắt mũi được gã. Diệc Ngôn tức giận, gắt lên:
- Khó dễ gì chứ, em cứ chờ mà xem. Đêm mai anh sẽ xử lí nhanh gọn tên nhãi đó.
Giọng nói bỗng chốc trở nên ngọt ngào, khiến Nhật Lệ nổi cả da gà:
- Khi xong việc rồi, cũng nên thưởng cho anh chứ?
- Tôi sẽ bồi anh một đêm, được chưa?
- Được được.
Diệc Ngôn cười đầy dâm tà, nghĩ đến dáng vẻ ttrên giường của Nhật Lệ, mùi hương omega ngọt ngào mà hưng phấn không thôi. Cô chẳng buồn để tâm, khẽ nhấm một ngụm trà.
- Không cần nhẹ tay với nó, cứ làm đến khi anh cảm thấy thoả mãn là được.
- Cái này em không cần nhắc, có bao giờ em thấy anh làm một lần chưa.
Nhật lệ liếc xéo gã:
- Đồ ngốc.
Bị mắng vậy gã lại càng cười tươi hơn, gã nào có biết được ẩn ý bên trong câu nói đó chứ.
Hàn Phi Vân à, cứ thảnh thơi hết hôm nay đi, mai sẽ mệt mỏi lắm đấy.
Lưu Quang Vũ, anh nói anh không thích mấy thứ sạch sẽ, để xem anh còn muốn chạm vào thứ nhơ nhớp bị người khác dùng qua như nó nữa không. Đến cuối cùng anh cũng không thể chống lại được định mệnh đâu, mà em lại chính là định mệnh của anh.
-------------------
Ngày cuối cùng, cả trường Thanh Mai tấp nập hơn hôm trước rất nhiều, các gian hàng cũng sôi nổi hơn hẳn. Một giàn gỗ cao hơn hai mét đã được dựng sẵn ở giữa sân trường, trước giờ đốt lửa trại sẽ có tổ chức văn nghệ lúc sáu giờ. Trường còn mời thêm vài ngôi sao mới nổi đến để hâm nóng không khí, làm lễ kỉ niệm này càng hoành tráng hơn.
Dịp kỉ niệm này phần lớn kinh phí tổ chức đều do nhà họ Lưu tài trợ, khỏi nói họ được coi trọng đến như nào, dành nguyên một hàng ghế danh dự cho nhà họ Lưu. Trong bài phát biểu, hiệu trưởng còn gửi lời cảm ơn vài lần, khiến họ càng được chú ý hơn. Lưu Viễn Đông lẫn Mẫn Nhã Vy không khỏi hài lòng. Tường Vy cầm bịch ô mai chóp chép ăn, không để tâm lắm, dù sao người được cảm ơn là bố mẹ, không phải cô. Quang Vũ lại thấy khó chịu, mai chắc sẽ bị lũ con gái săn sóc hơn đây, quá phiền phức rồi.
Anh quay lại nhìn, cố gắng tìm trong rừng người hình dáng cậu. Giờ này vẫn chưa dọn xong gian hàng sao? Thật muốn chạy đi tìm cậu. Ai, không thể bỏ đi giữa chừng được, nhất là khi con bé Nhật Lệ đang ngồi đây. Cô ta vẫn chăm chú nhìn tiết mục đang biểu diễn trên sân khấu, là một ca sĩ mới nổi, miệng ngân nga theo giai điệu bài hát.
Đang buồn chán bỗng điện thoại rung lên, là Phi Vân. Quang vũ chẳng hề câu nệ gì Nhật Lệ đang ngồi cạnh, vui vẻ trả lời:
- Anh đây.
Đáp lại là giọng nói đầy hoảng loạn:
- Quang Vũ... cứu em... cứu...
"Tút, tút, tút. Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sao."
Quang Vũ nhất thời ngây ra, nhìn màn hình điện thoại, cố tiêu hoá thật kĩ những từ mới nghe được. Nhật Lệ nghiêng đầu hỏi, đầy vẻ quan tâm, tay xoa nhẹ vào vai anh.
- Anh không sao chứ?
- Tránh ra.
Quang Vũ gạt mạnh tay Nhật Lệ, ngồi bật dậy chạy nhanh hết mức khỏi đây. Sự vội vã của anh thu hút ánh nhìn của không ít người, ông Viễn cau mày nhìn theo rồi lại tiếp tục theo dõi sân khấu. Khoé môi Nhật Lệ cong lên, đầy vẻ thoả mãn, khẽ lẩm bẩm:
- Sắp có kịch hay để xem rồi.
Tường Vy thấy lạ cũng vội chạy theo.
- Anh, đợi em.
Cuộc hội thoại ban nãy cô cũng nghe được. Nếu Phi Vân thực sự xảy ra chuyện, cô không biết Quang Vũ sẽ biến thành cái dạng gì nữa. Chuyện này không tốt, không tốt một chút nào.
Quang Vũ vừa chạy về phía gian hàng lớp Phi Vân, vừa điên cuồng gọi vào số máy của cậu, đáp lại chỉ là những tiếng "tút, tút" vô vọng. Đến gian hàng, không một bóng người, vài thùng đồ đổ vỡ trên mặt đất. Anh bắt đầu hoảng loạn, gào to tên cậu:
- Phi Vân! Phi Vân!
Mọi người đều đã tập trung ở sân khấu lớn, tiếng hét của anh bị tiếng nhạc át đi, không một ai để tâm đến. Quang Vũ chạy khắp các dãy phòng học, không thấy bóng dáng cậu. Anh càng lúc càng càng loạn, đầu căng như dây đàn, máu ngập tơ máu, trong đầu chỉ có duy nhất một suy nghĩ:
- "Phi Vân. Phi Vân. Em đang ở đâu?"
Tường Vy hổn hển chạy theo, lo sợ không thôi, cầu mong cậu không làm sao.
- Xin em đấy Phi Vân, đừng xảy ra chuyện gì. Nếu không anh Quang Vũ sẽ điên mất.
Chỉ khi chạy đến dãy nhà kho cũ sau trường mới nghe thấy tiếng xô xát nho nhỏ, càng đến gần càng rõ hơn, mùi chất dẫn dụ của alpha nồng nặc. Là tiếng chửi, tiếng đánh đập lẫn tiếng khóc. Một cánh cửa cũ hơi hé mở, tiếng động phát ra từ đó, Quang Vũ đẩy mạnh cửa xông vào. Ánh điện bên ngoài chiếu xuyên qua cửa sổ, hắt thành những vệt dài trên mặt đất, chiếu đến nơi hỗn loạn kia.  Thứ trước mắt khiến anh phát điên thật sự.
Hai người con trai quần áo hỗn loạn, từng thớ thịt trần trụi áp sát vào nhau. Phi Vân trên người chỉ còn độc một chiếc áo rách nát, lộ gần hết phần ngực, quần bị lột sạch vứt ở bên cạnh, giày chỉ còn một bên. Mặt bị đánh đến sưng tím, mũi lẫn khoé môi rỉ máu, mắt gìan dụa nước, khuôn mặt thập phần thống khổ, tay bị chế trụ trên đỉnh đầu, hai chân bị giang rộng ra hai bên. Cậu chỉ còn lại tiếng khóc lóc nho nhỏ, đứt quãng.
Tên khốn đè trên người cậu chỉ còn duy nhất áo lót trên người, chửi cậu không thôi. Phân thân to lớn dựng đứng, một tay ép tay cậu lên trên, một tay không ngừng khuếch trương mở rộng tiểu huyệt bên dưới. Động tác thô bạo, móng tay lại sắc bén cứa vào vách thịt khiến mỗi lần kéo tay ra lại mang theo một ít máu.
Nghe thấy có người xông vào, cả hai đồng loạt quay ra, bắt gặp dáng vẻ sắp phát điên của Quang Vũ. Phi Vân nhìn thấy anh, nước mắt trào ra càng nhiều hơn, mỗi giọt nước mắt như con dao cứa vào tim anh. Cậu thều thào:
- Quang Vũ... cứu...em...
Diệc Ngôn thấy có người đến vội bật ra, vơ lấy chiếc quần dài mang vào. Chết tiệt, còn chưa kịp làm gì đã bị phát hiện, phải mau rời khỏi đây. Lắp bắp:
- Tôi chưa có làm gì cả, là do cậu ta...
Chưa kịp nói hết câu, mặt mũi gã tối sầm lại, từng cú đấm liên tiếp bay đến giáng vào mặt gã, cú sau mạnh hơn cú trước, càng lúc càng dùng lực. Diệp Ngôn không chống cự được, cùng là alpha nhưng chênh lệch quá lớn, chỉ có thể nằm im nhận lấy cơn thịnh nộ. Quang Vũ thật sự phát điên, vừa đánh vừa gào thét:
- Mẹ kiếp! Sao mày dám làm thế với Phi Vân? Em ấy là của tao. Là của tao. Tao phải giết mày, tao phải giết mày. Mẹ kiếp!
Tường Vy chạy đến chỉ nhìn thấy Phi Vân nằm loã thể trên đất, Quang Vũ đang điên cuồng nện từng cú đấm xuống gã nằm dưới. Nhìn cảnh tượng này cũng đủ hiểu đã có chuyện gì xảy ra. Tường Vy vội cởi bỏ áo khoác khoác lên người Phi Vân, đỡ cậu ngồi dựa vào tường. Cậu đờ đẫn nhìn anh đánh kẻ vừa định xâm hại mình, nước mắt không ngừng rơi. Cô không dám chạy lại can Quang Vũ lại, cô biết nếu đến thì số phận mình chẳng khác gì kẻ nằm dưới đang chịu trận kia.
- Quang Vũ! Quang Vũ! Đánh đủ rồi! Anh mau dừng lại đi, sẽ chết người mất! Quang Vũ!
Lời Tường Vy không vào tai anh chút nào, tiếp tục giáng cơn thịnh nộ lên tên khốn phía dưới. Tường Vy lắc mạnh vai Phi Vân, gào lớn:
- Phi Vân! Em mau kêu Quang Vũ dừng lại, còn đánh nữa sẽ chết người đấy. Phi Vân! Phi Vân!
- Chết người?
- Đúng, là chết người đấy, mau kêu Quang Vũ dừng lại đi, giờ anh ấy chỉ nghe em thôi. Mau lên.
Quang Vũ kéo cổ Diệc Ngôn lên, gã chỉ kịp thều thào:
- Tha cho tôi... tôi...
"Bộp". Thứ tiếp theo cảm nhận được là cái đau kinh khủng đến từ đỉnh đầu, sau đấy không còn ý thức gì nữa. Quang Vũ đập mạnh đầu gã vào tường, chỗ trán bị va đập máu bật mạnh ra, văng đầy lên tường lẫn người Quang Vũ, ngay cả khi Diệc Ngôn đã bất tỉnh máu vẫn tiếp tục chảy ra. Quang Vũ vẫn chưa hả giận, túm cổ áo gã lên tiếp tục giáng từng cú đấm xuống, đánh đến nổi rách cả da tay mình vẫn không ngừng lại.
Chỉ đến khi thấy máu chảy Phi Vân mới bừng tỉnh. Dừng lại đi, nếu đánh nữa sẽ chết mất. Cậu thì thào gọi anh, anh không nghe thấy. Một lần, hai lần, ba lần...
- QUANG VŨ!
Anh khựng người, quay về phía cậu. Nhìn khuôn mặt anh Tường Vy không khỏi run sợ, mắt đỏ ngầu, khuôn mặt tức giận lấm tấm máu, không khác gì tên sát nhân đã giết qua hàng chục người. Bắt gặp dáng vẻ thống khổ của cậu, anh dần bình tĩnh lại, thả Diệc Ngôn đã bất tỉnh ra.
- Em muốn ra khỏi đây.
Cậu nói rồi gục đầu xuống, vai run lên. Tim anh như bị ai dùng dao cứa vào, rạch đi rạch lại nơi vết cắt đó. Đau, lồng ngực đau, tim đau. Bảo bối của anh, tâm can của anh.
Anh ôm cậu vào lòng, cậu theo bản năng ôm chặt lấy anh, khóc nức nở. Anh hôn lên trán cậu, nhẹ giọng nói:
- Ra khỏi đây thôi.
Tường Vy đứng nhìn Quang Vũ bế Phi Vân đi, cảm thấy bất an vô cùng. Phi Vân bình thường như vậy sao tên kia có ý đồ đó với cậu được, còn cố tình để Quang Vũ đến... Cô chỉ biết chắc chắn một điều, sau hôm nay sẽ có rất nhiều rắc rối.
Tường Vy đá đá Diệc Ngôn bất tỉnh dưới đất, tức giận:
- Tên khốn kia! Dậy mau. Nói rõ xem đã có chuyện gì hả?
Gã chẳng hề có tí phản ứng nào. Tường Vy bắt đầu thấy sợ.
Bên ngoài, mọi người đang vây quanh giàn gỗ, hò hét không ngừng, đã sắp đến giờ đốt lửa. Lúc hiệu trưởng chuẩn bị châm lửa, tất cả mọi hoạt động bỗng ngừng lại. Tiếng xe cứu thương từ bên ngoài lao thẳng vào trường học, chẳng bao lâu đã đưa ra một Diệc Ngôn bị đánh đến không nhận ra nổi mặt mũi. Ai cũng hoang mang không hiểu có chuyện gì xảy ra. Mọi hoạt động kỉ niệm đều dừng lại.
Sóng gió đã bắt đầu nổi lên.

«  Chương 5

Chương 7 »

Bạn đang đọc truyện Mr.beta, em là của tôi, Chương 6 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm