Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
      Phòng ăn năm người, ba người vui vẻ trò chuyện, một người tập trung ăn, thỉnh thoảng đối đáp lại vài câu, một người mặt cau có nhìn đồ ăn trước mặt, tâm trạng không tốt tí nào.Nhật Lệ quan tâm hỏi Quang Vũ, đuôi mắt hơi cong cong lên đầy vẻ tà mị:
      - Quang Vũ à, anh sao vậy? Từ đầu đến giờ anh chưa đụng vào đồ ăn.
      Hôm nay Lưu Viễn Đông đặc biệt đề nghị Liễu Nhật Lệ đến nhà ăn tối, nói để cô ta quen với không khí gia đình, dù sao sau này cũng là người một nhà. Chết tiệt! Rõ ràng là muốn ép anh ở cùng một chỗ với cô ta. Quang Vũ hơi liếc về phía người vừa nói, lạnh nhạt đáp:
       - Không phải việc của cô.
      Giọng ông Viễn đanh lại, thằng nhóc này đúng là muốn làm ông tức chết mà:
      - Quang Vũ, thái độ con vậy là sao hả?
      - Con không thích dùng bữa với người ngoài.
      Lúc nói đến từ "người ngoài" còn cố ý nhấn mạnh, như phân định rạch ròi ranh giới giữa Nhật Lệ và gia đình anh. Cái vẻ mặt tươi cười kia, thật là chướng mắt.
      - Ăn nói cho cẩn thận. Đừng quên sau này hai đứa sẽ đi du học, khi trở về lập tức cử hành hôn lễ. Đừng có quậy phá nữa.
      Quang Vũ im lặng, nói đến kết hôn tâm trạng lại càng khó chịu. Ai muốn kết hôn với cô ta chứ, trừ Phi Vân ra anh không chấp nhận ai khác cả.
      Thấy không khí sắp căng thẳng, Nhã Vy vỗ vỗ tay chồng mình, nhẹ nhàng khuyên nhủ:
      - Anh đừng nặng lời, giờ Quang Vũ vẫn còn trẻ con, không nên nhắc đến chuyện kết hôn sớm  như vậy. Đợi vài ba năm nữa hãy nói đến, khi đó cả hai đều đã trưởng thành rồi.
      Tâm tình ông Viễn dịu hẳn đi. Bà lại quay sang Nhật Lệ:
      - Con đừng để bụng, thằng bé này tính khí khó chiều lắm, con sẽ quen dần thôi.
      Nhật Lệ không có vẻ gì khó chịu, tỏ vẻ đã hiểu rõ tính cách Quang Vũ từ lâu:
      - Không sao ạ. Con xin phép ra ngoài chút.
      Tường Vy ngẩng nhìn bóng Nhật Lệ đã đi khuất rồi lại chăm chú ăn. Hồi nhỏ cô khá thích Nhật Lệ, nhỏ nhắn đáng yêu, nhìn rất muốn bảo bọc, còn hay đem đồ ăn cho cô nữa. Cả ba chơi với nhau rất vui vẻ, lúc nào cũng tíu tít. Nhưng khi Phi Vân đến đây thì lại khác, Quang Vũ không còn chơi với Nhật Lệ nữa, lúc nào cũng quấn lấy Phi Vân, tính cách còn khó chịu gấp mấy lần, như sợ ai cướp mất Phi Vân vậy. Hứ, ai mà thèm. Dù sao cô cũng không ghét Phi Vân, ngoan này, trắng trẻo như cái bánh bao, nhìn rất thích.
      Cô vẫn chơi với Nhật Lệ như thường, cho đến khi nhìn thấy cô ta bóp chết con hoàng yến mà Quang Vũ tặng, cô bắt đầu thấy sợ cái con người này. Ai, cơ mà cô ta vẫn thường xuyên rủ mình đi ăn, người như vậy không thể nào ghét nhiều được.
-------------------------------
      Nhật Lệ chậm rãi tản bộ ở hành lang, ngón tay thon dài lướt nhẹ qua từng khung ảnh trên tường. Ánh mắt mơ màng, dòng hồi ức khi xưa từ từ tua lạ. Cô nhớ lần đầu tiên gặp Quang Vũ là tại tiệc sinh nhật tám tuổi của anh. Ánh mắt giao nhau, có thứ gì đó xẹt qua trái tim non nớt, rất mạnh mẽ, nhưng không đủ để gọi tên nó là gì. Anh rất tốt, lúc nào cũng bảo bọc, quan tâm cô, cái gì tốt cũng giành cho cô. Mẹ cô có nói sau này cô và anh chắc chắn sẽ ở bên nhau, vì hai người là một cặp trời sinh, là định mệnh ràng buộc, không thể tách rời. Vậy mà khi tên nhãi beta kia xuất hiện, tất cả anh đều dành cho nó.
      Nghĩ đến đấy ánh mắt Nhật Lệ hiện lên vài tia hằn học. Bản thân lại thua một tên quê mùa, mặt mũi tầm thường, gia cảnh chẳng có gì đáng nói, còn làm người ở nữa. Chết tiệt, vậy đã đủ tức chết rồi, loại người như vậy lại dám cướp sự chú ý của anh khỏi cô.
      Không sao, đợi đến khi anh và cô ghép đôi, tên đó sẽ biến mất khỏi thành phố này thôi. Khi cô đã trở thành người nhà họ Lưu, tên đó đừng mơ bước một chân đến đây, không bao giờ được xuất hiện trong tầm mắt của anh và cô nữa. Chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, không làm ra điều gì phật ý bố mẹ Quang Vũ, chắc chắn cô sẽ trở thành vợ anh, chỉ cần kiên nhẫn.
      Bước chân dừng lại nơi phòng bếp, Nhật Lệ dựa vào cửa, lơ đãng nhìn mọi người chuẩn bị đồ ăn. Tên nhãi kia đang xếp thạch hoa mộc ra đĩa. Nhìn kĩ bao lần rồi cô vẫn không hiểu có thứ gì thu hút được Quang Vũ, lại còn là beta nữa, quá mức tầm thường. Phi Vân vẫn không hề hay biết mình đang bị theo dõi.
       Giọng Tề quản gia cắt ngang suy nghĩ của cô:
      - Liễu tiểu thư, cô xuống đây làm gì vậy? Đồ ăn có vấn đề gì sao? Cô có muốn làm thêm món gì không?
      - Không có gì ạ. Cháu chỉ muốn xem mọi người làm việc thôi.
      Vẻ mặt hoà nhã rất nhanh được khoác lên, dễ dàng lấy được thiện cảm của người đối diện. Với Tề quản gia, ông thấy cô bé này rất lễ phép, không có gì là hách dịch với người làm, thật dễ mến.
      - Cháu chuẩn bị lên bây giờ. Có gì cần mang lên không để cháu giúp.
      - Thạch hoa mộc sắp xong rồi, Liễu tiểu thư đợi đem lên cùng là được, mấy việc như này cô không cần động tay vào đâu.
      - Vâng.
      Tề quản gia quay lại nói to:
      - Phi Vân, mau đem thạch lên.
      - Vâng ạ, sắp xong rồi ạ.
      Cậu chỉnh nhanh lại mấy khối thạch, ngẩng đầu nhìn lên chạm phải ánh mắt Nhật Lệ, động tác khựng lại đôi chút. Quang Vũ có nói hôm nay cô ta sẽ đến đây, vậy mà khi thấy vẫn không được tự nhiên. Cũng không trách được, dù sao hồi nhỏ bị cô ta làm như vậy, đương nhiên sẽ hình thành nên phản xạ rồi. Phi Vân bưng khay thạch lên, đến cửa khẽ gật đầu:
      - Chào Liễu tiểu thư.
      - Tôi đi cùng cậu.
      - Vâng.
      Nhật Lệ hai tay bắt sau lưng, nhảy chân sáo đi bên cạnh, hơi ngân nga hát. Đường từ nhà bếp lên phòng ăn cách một đoạn, đi được nửa đường cô chặn trước mặt cậu, ánh mắt hơi câu lên, giọng đầy khinh thường:
      - Không ngờ thứ sâu bọ như cậu vẫn còn ở đây đấy. Không lẽ mấy người nhà quê da mặt đều dày như vậy sao? Không biết thân biết phận đi nơi khác còn cố bám ở đây. Để tôi thử xem da cậu dày đến đâu.
      Cô đưa móng tay lên chạm vào một bên má Phi Vân, ấn mạnh xuống. Cậu theo phản xạ nghiêng mặt sang chỗ khác, lùi xuống một bước.
      - Liễu tiểu thư, tôi phải làm việc, không có thời gian chơi đùa với cô. Có thời gian sẽ tiếp cô sau.
      Nói xong trực tiếp đi thẳng. Cậu đã quá quen với mấy câu sỉ nhục này rồi, coi như gió thoảng qua tai đi, cậu không rảnh mà đôi co với cô. Nhật Lệ nhìn theo, hàng mày nhăn lại, móng tay ghim chặt vào thịt:
      - Đáng chết. Đồ sâu bọ.
-------------------
      Đêm đến, Phi Vân đang thay quần áo đi ngủ thì nghe có tiếng mở cửa. Bình thường mẹ hay Linh Nhi đều gõ cửa trước hoặc gọi cậu, người tự tiện như vậy chỉ có một người thôi. Một vòng tay ôm chặt cậu từ phía sau, chặn bàn tay đang cài dở khuy áo, vùi đầu vào hõm cổ cậu. Hơi thở ấm nóng phả vào cổ, cảm giác nhột nhột ngứa ngáy khiến cậu rùng mình, hơi cựa quậy:
      - Để em mặc áo xong đã.
      - Không cần mặc, đằng nào anh cũng cởi nó ra mà.
      Nói là làm, hai cái cúc vừa cài ngay lập tức bị cởi ra, áo bị lột vứt lên bàn học, cả người bị nhấc bổng lên giường. Đến chịu thua với con người này, lúc nào cũng nóng vội như vậy. Quang Vũ lột nhanh áo mình, lao vào người cậu, cọ cọ hai tầng da thịt trần trụi vào nhau, cảm giác khoan khoái xuất hiện mỗi chỗ tiếp xúc. Thực thoải mái a. Hai tay linh hoạt hết xoa nắn bên đầu vú rồi đến mông, không bỏ sót bất kì chỗ nào. Miệng lưỡi hai người dây dưa không dứt, từng dòng nước nhỏ liên tục rỉ ra nơi khoé miệng.
      Nhịp thở dần bất ổn, khi sắp có phản ứng anh liền dừng lại, luyến tiếc hôn hôn trán lẫn khoé môi cậu. Liếm nhẹ lên vành tai, giọng phảng phất mùi vị tình dục bị áp chế lại:
      - Hôm nay tha cho em.
      - Vâng.
      Cậu nằm gọn trong ngực anh, từ từ bình ổn lại nhịp thở. Mẹ và Linh Nhi đang ngủ ở bên cạnh, anh không dám làm bất kì hành động quá trớn nào, cùng lắm chỉ ôm ôm hôn hôn một lúc là thôi. Qua một khoảng thời gian, anh xoa xoa má cậu, là chỗ bị Nhật Lệ ấn, ôn nhu vô cùng:
      - Còn đau không?
       Tay cậu vẽ vòng tròn trên cơ ngực anh, lắc đầu, rồi lại vẽ vòng tròn tiếp. Lúc trưa anh có để ý thấy chỗ má cậu bị đỏ ửng lên, rõ ràng là dấu móng tay, ngoài Nhật Lệ ra còn ai nữa, chỉ có mình cô ra mới dám làm vậy. Trước mặt ông Viễn Quang Vũ không dám thể hiện quá nhiều tình cảm với Phi Vân, phải biết kiềm chế, dù sao đã có một số điều kiện đã đặt ra, bắt buộc phải làm theo.
      - Sau này sẽ không để em phải chịu uỷ khuất như vậy nữa.
      - Vâng.
      Cậu cọ cọ má vào ngực anh, chút uỷ khuất này có đáng gì chứ, cậu chẳng để bụng chút nào cả, chỉ cần anh quan tâm thế này là đủ rồi. Hai người ôm nhau nói chuyện vu vơ, hiếm khi có hôm hai người không lăn qua lăn lại một hồi như thế này.
      - Cuối tuần này trường có kỉ niệm 80 năm thành lập, anh có về không?
      - Có, chắc Tường Vy cũng đi nữa, anh với nó đều nhận được giấy báo về trường.
      - Anh và chị Tường Vy giỏi quá, chỉ có học sinh ưu tú khoá trên mới được gửi giấy báo đấy.
      Anh nghiêm mặt:
      - Tường Vy có gì mà giỏi, cùng lắm chỉ năng nổ, đầu óc nhạy bén hơn người khác chút chứ có gì đâu.
      Ai, cậu lại quên mất, anh không thích cậu khen ai cả, trong lòng cậu chỉ được phép có anh là nhất thôi. Thật là trẻ con mà.
      - Chị ấy không bằng được anh, không bằng được anh. Vậy đã được chưa?
      Anh hôn trán cậu, một tay se se bên đầu vú, hài lòng:
      - Ừm, được rồi, ngoan lắm.
      Được một hồi, cậu đã chớm buồn ngủ, ngáp ngắn ngáp dài:
      - Buồn ngủ chưa?
      Gật gật.
      - Hôn anh.
      Thơm nhẹ lên má, lên môi anh.
      - Nói là Phi Vân là của Quang Vũ, cả đời là của Quang Vũ.
      - Em là của Quang Vũ, cả đời này là của Quang Vũ.
      Anh mỉm cười hôn lên khoé môi cậu, ôm cậu chìm vào mộng đẹp.
-------------------------
      Vũ trường Z, nơi xa hoa bậc nhất thành phố.
      Tiếng nhạc chát chúa vang lên, không gian nhập nhoạng ánh đèn led, khắp nơi tràn ngập mùi rượu lẫn tình dục. Len lỏi trong đó là chất dẫn dụ của omega khiến mọi người càng thêm phấn khích, điên cuồng lắc lư theo vũ điệu đầy nhục dục của các vũ công. Những người đó, nam có, nữ có, trên người đều có đeo một vòng cổ to bản, cơ thể phô bày ra nhiều da thịt nhất có thể, cố tạo ra các động tác đầy kích thích hấp dẫn các vị khách bên dưới, liên tục toả ra mùi chất dẫn dụ nhè nhẹ. Nhìn vào chẳng khác nào miếng thịt tươi sống, nóng hổi, mời mọc người khác chiếm lấy mà ngấu nghiến.
      Trong một khu vip, Nhật Lệ xoay xoay ly rượu trong tay, trầm ngâm suy nghĩ. Cô luôn khoác bên ngoài một lớp vỏ giả tạo hoàn hảo, lúc nào cũng tươi cười, nhu thuận, nhẹ nhàng như dòng nước mùa thu. Chỉ khi đến những nơi như này cô mới bộc lộ bản chất thực sự, một con người rất thành thực với dục vọng, tuân theo bản năng. Cô được dạy, là một omega, chiều theo bản năng là lẽ tự nhiên, không có gì là sai trái cả, cứ từ từ hưởng thụ đến khi kết đôi với bạn đời của mình, chính mẹ cô đã dạy cô như vậy. Cô rất nghe lời mẹ, sống buông thả, nhưng trong một chừng mực nhất định, và không phải ai cũng lọt được vào mắt xanh của cô.
      - Nhật Lệ, lâu rồi mới thấy em. Nhớ em muốn chết.
      Là Diệc Ngôn, một trong những người may mắn, bạn giường, không hơn không kém. Bề ngoài rất ổn, ánh mắt có phần dâm tà, khả năng thì không phải bàn cãi,  anh ta là alpha mà. Bàn tay thô thiển từ từ vuốt ve đùi, dần dà tiến lên vùng cấm. Một bàn tay khác lần mò sờ nắn bên ngoài áo ngực. Trong ánh mắt không hề che giấu thèm khát, dục vọng. Đầu lưỡi ram ráp liếm nhẹ từ xương quai xanh đến khe ngực.
      - Đêm nay đến chỗ anh nhé?
       Nhật Lệ cau mày, đẩy gã ra, khó chịu:
      - Hiện tôi không có hứng.
      - Ai? Kẻ nào dám làm người đẹp của anh khó chịu? Nói cho anh biết, anh sẽ xử lí nhanh gọn hắn ta.
      Tên ăn bám này, ngoài việc lấy tiền của bố mẹ ra thì anh làm được cái gì chứ. Nhật Lệ nhướng mày, vu vơ nói:
      - Có một tên, nhưng anh không dám làm gì đâu.
      - Hừ, kẻ nào mà anh lại sợ chứ. Cho anh biết tên, anh sẽ giải quyết nhanh gọn thôi. Đến lúc đấy, em cảm ơn sau cũng không muộn.
      Câu cuối ý tứ vô cùng thô thiển, Nhật Lệ cũng chẳng buồn để tâm đến cái tay đang sờ soạng đùi mình, miên man nghĩ. Chợt nghĩ ra điều gì, cô ngả vào người Diệc Ngôn, giọng điệu lả lướt hẳn đi, ánh mắt tà mị:
      - Anh đã làm với nam beta bao giờ chưa?
      Diệc Ngôn lục lọi suy nghĩ.
      - Có vài lần. Có gì sao?
      - Cuối tuần này anh rảnh không?
      - Với em thì lúc nào cũng rảnh.
      Miệng khẽ nhếch, ánh mắt hằn lên vài tia cay độc.
      - Có việc cần anh giải quyết đây.
      Hàn Phi Vân, để xem lần này anh ấy còn muốn động đến thứ bẩn thỉu như mày không.

«  Chương 4

Chương 6 »

Bạn đang đọc truyện Mr.beta, em là của tôi, Chương 5 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm