Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
- Sắp đến cuối tháng rồi, con sắp xếp thời gian đi chơi với Nhật Lệ một hôm. Hôm qua mẹ có gặp con bé, ừm, càng ngày càng đáng yêu, còn rất lễ phép nữa. 
Mẫn Nhã Vy vừa uống trà vừa nói với Quang Vũ, Tường Vy ngồi ăn nhồm nhoàm bên cạnh chỉ liếc anh mình đôi chút rồi lại ăn tiếp. Quang Vũ khẽ nhíu mày, lại sắp phải gặp cái người phiền phức kia rồi, nghĩ đến đã khó chịu, miễn cưỡng đáp:
- Vâng. Lát con gọi cho cô ta.
Lưu Viễn Đông đưa tay phủi phủi vụn bánh trên miệng Nhã Vy, trìu mến nhìn bà, quay sang Quang Vũ ánh mắt khẽ cau lại:
- Đối xử với con bé tốt một chút, đừng như lần trước bỏ về giữa chừng.
- Con biết rồi.
Ông Viễn không còn nhắc đến chuyện đi du học nữa, nhưng không có nghĩa ông cho phép Quang Vũ ở đây. Lần đầu Quang Vũ gặp Nhật Lệ, ông đã biết đó là bạn đời của con mình, ánh mắt của một alpha từng trải rất tinh tường.  Quang Vũ lúc đấy còn nhỏ nên chưa cảm nhận được thế nào là sự thu hút từ bạn đời omega, chỉ cảm thấy có thứ gì đó rất hấp dẫn từ cô bé Nhật Lệ. Thời gian đầu ông rất vừa ý, con ông rất thân với Nhật Lệ, còn cố ở gần cô bé nhiều nhất có thể. Dù là omega ông vẫn không thấy phiền, gia đình cô bé rất khá, làm bất động sản và sở hữu một tập đoàn đá quý có tiếng. Đời sau sinh ra chắc chắn sẽ rất ưu việt, mà dòng họ ông sẽ càng vững mạnh hơn nữa.
Vậy mà từ khi tên nhãi beta kia xuất hiện, mọi việc đi lệch hẳn so với dự định của ông. Quang Vũ  đặc biệt quan tâm săn sóc tên nhãi đó, Nhật Lệ thì bị dẹp hẳn sang một bên, như chưa từng xuất hiện vậy. Ban đầu ông không để tâm lắm, càng sau càng thấy không ổn, thứ mà Quang Vũ dành cho tên nhãi đó là sự độc chiếm, bản chất đặc trưng của alpha, một alpha chỉ thể hiện điều đó khi nhận định ai là bạn đời của mình.
Với một người như ông, ông không cho phép một tên beta nhãi nhép bước chân vào dòng họ này. Chơi bời thì được, chỉ cần cuối cùng ghép đôi với Nhật Lệ, cái ông quan tâm là kết quả, không phải quá trình. Giờ nó coi trọng tên beta kia như vậy, nhưng chỉ cần kết đôi với Nhật Lệ, tên nhãi kia sẽ nhanh chóng bị bỏ rơi thôi. Ông không tin một alpha ở gần bạn đời omega mà không có phản ứng gì, chỉ cần thời gian nhiều một chút, chắc chắn nó sẽ bị bản năng đánh gục, ông tin chắc như vậy.
Về phần tên nhóc beta kia, cứ để nó chơi bời thêm một thời gian nữa. Nếu mọi việc không như ông dự định, chỉ cần dùng biện pháp mạnh một chút, tất cả sẽ đâu vào đấy thôi.
-------------------------------
Cuối tuần, trung tâm thương mại A của thành phố S.
Trong một quán cafe, Quang Vũ mặt không cảm xúc nhìn người đối diện. Một thiếu nữ xinh đẹp, chỉ điểm chút son đỏ mà cả người toát lên khí chất vương giả, còn phảng phất chất dẫn dụ mê người của omega, nhìn vào có cảm giác chỉ muốn nâng niu bảo bọc như ngọc quý. Nếu không phải bị ép thì anh đã chẳng mất thời gian ngồi đây với cô ta, thà ở nhà ôm ấp Phi Vân còn hơn.
- Dạo này anh thế nào rồi?
Nhật Lệ mở lời trước, không để tâm đến thái độ của người trước mặt, ánh mắt đầy nhu tình quét khắp người Quang Vũ.
- Vẫn tốt.
Quang Vũ hơi khó chịu trước ánh mắt của Nhật Lệ, nói anh không có để tâm gì đến cô là nói dối. Hồi nhỏ anh luôn bị thu hút bởi cô ta, có gì đó thôi thúc trong người nói phải ở bên cô ta, bảo vệ cô ta, anh không rõ bản thân đối với cô ta là gì. Về sau Phi Vân xuất hiện, mọi sự quan tâm anh đều dành trọn cho cậu, dạy cậu từng chút một cậu là của anh. Đến tuổi dậy thì, chất dẫn dụ alpha bắt đầu hoạt động, lúc đấy anh hiểu những thứ đối với Nhật Lệ trước kia là bản năng, còn với Phi Vân là cả trái tim, cả lí trí. Anh khinh thường thứ bản năng thấp hèn đó, thật đáng ghét, cư nhiên để tâm, có phản ứng với một người mình không có tình cảm.
Quang Vũ biết Nhật Lệ là bạn đời của mình, là omega của mình. Nhưng chẳng phải bố anh cũng đã từ chối omega định mệnh của ông để ở bên mẹ anh sao. Vậy mà chuyện của anh lại bị phản đối, tất cả tình cảm đối với Phi Vân đều chỉ là trò đùa trong mắt họ.
Chết tiệt, bị ép ở bên cạnh bạn đời omega, ai lại không để tâm chứ. Tất cả là do bản năng, ngoài Phi Vân ra anh có chết cũng không muốn chạm vào người khác. Khả năng kiềm chế của người nhà họ Lưu rất tốt, chút tiếp xúc này có là gì.
- Cô biết tôi đối với Phi Vân thế nào chứ?
- Em biết.
Nhật Lệ mỉm cười, vuốt lại phần tóc mái trước mặt, ánh mắt có phần khinh thường khi nhắc đến Phi Vân:
- Chẳng phải chỉ là tên người ở thôi sao. Không ngờ trụ được ở nhà anh lâu đến vậy. Rất nhanh anh sẽ chán nó thôi. Em đợi được đến lúc đấy.
- Cô đợi cả đời cũng không đợi được đâu.
- Bố mẹ anh rất thích em, anh nghĩ họ trơ mắt nhìn anh với nó bên nhau? Đàn ông trước khi lập gia đình có trăng hoa cũng không sao, coi như lấy chút kinh nghiệm đi, em không để tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt đấy đâu.
- Cô cứ mơ tưởng đi.
Cả hai lại chìm vào im lặng. Nhật Lệ nhàn nhã thưởng thức ly cafe trước mặt, Quang Vũ lại như ngậm cả cục tức trong người. Không phải do bố mẹ ép thì anh đã hắt cả cốc nước vào mặt cô ta rồi. Người trước mặt như một con rắn độc vậy, không tài nào biết được suy nghĩ thật của cô ta, lúc nào cũng bày ra bộ mặt nhu mì tươi cười đó, thật giả tạo. Không hiểu cô ta lấy đâu ra tự tin nói mấy câu đó, như thể chắc chắn cô ta sẽ bước chân được vào nhà họ Lưu vậy. Trừ phi người đó là Phi Vân, còn không anh sẽ không chấp nhận ai cả.
- Tôi có việc, cô tự đi về đi.
- Không sao, lát em có hẹn bạn đi mua sắm.
Quang Vũ không muốn phí thêm lời nào nữa, đứng dậy đi thẳng, không cả vứt cho cô ta một cái nhìn. Nhật Lệ nhìn bóng lưng Quang Vũ đã khuất, nhếch mép cười:
- Thật cứng đầu, nhưng thứ gì càng khó em càng thích. Xem anh ở bên cạnh tên beta đó được bao lâu. Sớm hay muộn thì anh cũng sẽ kết đôi với em thôi.
--------------------
Quang Vũ về nhà đã quá trưa, mang theo một cục tức, cứ mỗi lần phải gặp cô ta tâm trạng lại xuống dốc như vậy. Tường Vy thấy vẻ mặt anh trai âm u như trời có bão cấp năm, tốt nhất tránh xa ra một chút, cô không muốn trở thành cái thùng rác xả giận đâu.
- Ai, thấy thương thay cho người sắp bị gọi vào phòng anh.
Quang Vũ gửi đi một tin nhắn rồi lập tức đi tắm. Anh không muốn để lại bất kì khí tức của omega nào trên người, một phần vì bản thân thấy khó chịu, một phần vì không muốn mấy thứ mùi đó ám lên người Phi Vân, Phi Vân chỉ được phép mang trên người mùi của anh thôi.
"Qua phòng anh", Phi Vân nhận được tin nhắn vội sang phòng Quang Vũ, bỏ lại bài tập đang làm dở, vì anh không thích chờ đợi mà. Đến nơi Quang Vũ vẫn chưa tắm xong, cậu vùi đầu vào trong gối, hít hà lấy mùi hương của anh, thật dễ chịu.
"Két", cậu quay đầu nhìn, Quang Vũ bước ra trên người chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm. Tim cậu đập thình thịch, cảm giác nghe được tiếng tim đập ngay bên tai. Mái tóc ướt loà xoà trước mặt, nước từ tóc chảy dọc từ thái dương xuống cổ, xương quai xanh, lướt qua bờ ngực rồi đến cơ bụng rắn chắc, biến mất hút khi chạm đến khăn tắm quấn hờ ngang hông. Người anh dong dỏng cao, không có tập thể hình mà lại rất săn chắc, dẻo dai, làn da hơi rám nắng. Thật đẹp a, cậu cứ ngây ngốc nhìn như vậy.
Quang Vũ phì cười, ngã xuống giường ôm ghì lấy Phi Vân:
- Vẫn muốn nhìn sao? Không phải em đã nhìn hết rồi à.
Cậu xấu hổ nép mặt vào gối, hé mắt nhìn anh, lí nhí nói:
- Vẫn muốn.
Hài lòng với câu trả lời, anh thơm nhẹ lên trán cậu, tiếp đến là đôi mắt, cái mũi tròn tròn nhỏ nhắn, hai bên má non mịn, rồi đến cặp môi căng mọng đang mời mọc kia. Lưỡi anh tách hai hàm răng cậu, cuốn lấy lưỡi cậu, kéo cậu vào nụ hôn sâu đầy cuồng nhiệt, nóng bỏng. Cậu ôm chặt lấy anh, để anh dẫn dắt mình vào vòng xoáy khoái cảm, tận hưởng từng xúc cảm mà anh đem lại.
Quang Vũ cởi hết hàng cúc áo Phi Vân, để lại một loạt dấu hôn đè lên những dấu cũ sắp biến mất. Từng cơn tê dại chạy thẳng lên não cậu, khiến cậu đôi lúc run lên, từng tiếng rên nhỏ thoả mãn bật ra:
- Ah... Ưm... Ah... thích quá...
Nhẹ nhàng cởi bỏ nốt chiếc quần còn lại, Quang Vũ nhẹ nhàng vuốt ve cậu bé đã rỉ nước, nhẹ giọng nói:
- Hôm nay làm ở phía sau có được không?
Cậu hơi do dự, nghĩ nghĩ một lúc cũng gật đầu. Cậu nhớ lần đầu tiên anh tiến vào nơi tư mật này, do không chuẩn bị kĩ lẫn nôn nóng, động tác lại quá thô bạo, anh làm cậu bị đau, máu chảy ròng ròng, giờ cậu vẫn nhớ cái đau như xé rách cả cơ thể đấy. Về sau anh không làm như vậy nữa, anh nói đợi đến khi cậu đủ lớn mới làm đến cùng.
Quang Vũ kê một chiếc gối ở dưới mông Phi Vân, kéo chân cậu sang hai bên, tư thế này thật xấu hổ, mọi chỗ đều bị phơi bày hết trước mặt anh. Anh hài lòng nhìn màu sắc của tiểu huyệt, một màu hồng nhàn nhạt thật câu dẫn a, tiếc là phải đợi vài năm nữa mới "ăn" được. Nhìn khuôn mặt đỏ bừng, căng thẳng của cậu, anh cười xấu xa:
- Đâu phải là lần đầu chứ, về sau anh còn làm hơn thế này mà.
Đổ một ít gel lên tay, ngón tay nhẹ nhàng vân vê bên ngoài tiểu huyệt, miết nhẹ lên các nếp nhăn bên ngoài. Cậu khẽ rùng mình, người cứng lại.
- Ngoan. Thả lỏng một chút.
Một ngón tay từ từ tiến vào, khi nó đã vào trọn rồi cậu thở hắt ra, bị dị vật xâm nhập thật khó chịu, nhưng rất nhanh sẽ thấy sướng thôi. Vách thịt nóng bỏng hút chặt lấy ngón tay, còn có phần bài xích thứ xa lạ. Ai, nếu thật sự tiến vào được huyệt thịt tiêu hồn này, chắc anh sẽ bắn luôn quá. Dù sao nơi này quá khô khốc, chật hẹp, tập dượt một thời gian sau này sẽ dễ dàng tiếp nhận phân thân của anh hơn, của anh rất lớn mà, anh không muốn làm đâu cậu như lần trước.
      Anh bắt đầu động, kéo ra rồi đâm vào rất nhịp nhàng. Một ngón dần thành hai ngón, liên tục thay đổi góc độ, lúc thì vào thật sâu, lúc thì chệch sang trái, lúc thì hơi cong lên làm chạm vào tuyến tiền liệt phía trước, lúc thì chậm rãi, lúc thì dồn dập... Cậu bé phía trước được vuốt ve theo tiết tấu ra vào bên dưới. Một bên đầu vú bị ngoạm lấy cắn mút, khi thì day nhẹ, khi thì ra sức mút, hết bên này lại đến bên kia, đến khi cả hai đã sưng đỏ lên vẫn không ngừng lại.
Khoái cảm từ ba nơi đồng loạt tấn công đại não, cả cơ thể run lên, thở hổn hển, chỉ biết rên rỉ, ôm chặt lấy anh. Từ phía sau còn thoải mái hơn cả phía trước nữa, cảm giác thật khó tả. Khuôn mặt phiếm hồng ngập tràn tình dục, ánh mắt ướt nước, cơ thể càng nhìn càng dâm đãng, đúng là mỹ cảnh mà.
- Sướng quá. Ah... Quang Vũ... Quang Vũ...
      Phi Vân thở dốc, cả người như có dòng điện. Tay Quang Vũ càng lúc càng nhanh, phía sau Phi Vân càng bị xỏ xuyên sâu hơn, mỗi lần đều ma sát mãnh liệt vào vách thịt, càng lúc càng nóng, càng lúc càng thống khoái, tê dại đến nỗi các ngón chân đều co cả lên.
      - Ah...
      Cậu cong người lên, bắn tất cả dịch thể dồn nén vào tay anh, cả người mơ màng, vô lực nằm thở, tận hưởng dư vị khoái cảm vừa qua. Quang Vũ rời khỏi ngực cậu, ngậm lấy đôi môi đang mấp máy mở, nhẹ nhàng cắn mút. Ngón tay ở phía sau từ từ rút ra, cả một vùng xung quanh ướt đẫm gel bôi trơn lẫn dịch từ tiểu huyệt, miệng huyệt có phần chưa khép lại, khẽ co rút.
      Đợi đến khi Phi Vân tỉnh táo lại, Quang Vũ miết đôi môi bị hôn đến sưng đỏ, chỉ chỉ phân thân đã đứng thẳng từ lâu:
      - Dùng miệng giúp anh đi.
      Ngoan ngoãn nghe theo lời anh, Phi Vân ngồi dậy bắt đầu xoa nắn bộ vị nào đó, động tác vô cùng cẩn thận. Từ trên đỉnh vuốt dọc theo thân đến hai viên tròn tròn bên dưới, hai tay cố gắng bao trọn lấy, cố gắng không bỏ sót bất kì vị trí nào, mỗi nơi vuốt qua vừa dịu dàng hết sức có thể, vừa cố tạo ra khoái cảm tê rần như anh vẫn làm. Quang Vũ nhàn nhã tựa lưng vào giường hưởng thụ, xoa xoa tóc cậu.
      Vuốt ve một hồi, cậu hé miệng ngậm lấy phân thân, từng chút một nuốt vào thứ khổng lồ. Khoang miệng ấm nóng mềm mại bao bọc, phân thân cứng rắn có phần biến to hơn, càng căng cứng. Cố hết sức miệng cũng không thể bao trọn được, vẫn dư ra một đoạn phía dưới. Miệng bắt đầu nhả nuốt, càng lúc càng nhanh, lưỡi quấn quanh ma sát dọc theo phân thân mỗi lần miệng lên xuống.
      Xúc cảm mãnh liệt kích thích, Quang Vũ mắt lim dim, cổ họng bật ra tiếng trầm thấp:
      - Ưm... Em giỏi lắm Phi Vân, thoải mái quá. Ưm...
      Nhìn biểu cảm của anh Phi Vân cũng hưng phấn không kém, mỗi lần nuốt vào đều cố nuốt sâu hơn, càng ép chặt hơn. Phân thân càng lúc càng chướng, càng lúc càng biến lớn. Quang Vũ ấn chặt đầu cậu xuống, đâm phân thân vào tận cuống họng cậu, cảm giác đau đớn đột ngột khiến cậu chảy nước mắt. Từng đợt dịch thể bắn thẳng xuống họng cậu, mùi tanh nồng xộc thẳng lên mũi.
      - Ưm.
      Quang Vũ rên rỉ thoả mãn, rút phân thân đã mềm khỏi miệng Phi Vân, kéo cậu vào lòng, thơm nhẹ lên trán cậu:
      - Có khó chịu không?
      Cậu cọ cọ vào ngực anh, giọng hơi khàn:
      - Hơi khó chịu một chút ạ. Em lỡ nuốt hết rồi.
      Câu cuối cậu chỉ lí nhí nói, khuôn mặt phiếm hồng. Anh hôn hôn lên môi cậu, hài lòng nhìn vật nhỏ rúc vào người mình, lòng ấm áp đến lạ.
      Sau khi tắm rửa, anh vùi đầu vào ngực cậu, ngoạm lấy một bên đầu vú, mút chùn chụt, trông chả khác gì trẻ con cả. Từ ngày được anh tận tình chăm sóc, ngực cậu mẫn cảm hơn, còn càng biến lớn hơn nữa, mỗi lần anh chạm đến đều tê dại vô cùng, cứ âm ỉ âm ỉ chạy dọc cơ thể. Cậu xoa xoa tóc anh, tận hưởng khoái cảm nho nhỏ đó.
      Được một hồi ngậm mút hai bên, Quang Vũ hôn hôn môi cậu, để cậu gối lên tay mình, thủ thỉ:
      - Hôm nay anh đi gặp Nhật Lệ, cô ta vẫn đáng ghét như thường.
      - Vâng.
      Cậu biết Nhật Lệ, từ nhỏ cô ta đã không ưa gì cậu, lí do đương nhiên cậu biết. Dù sao cậu với anh là thật lòng, cô ta có ưa hay không cũng không ảnh hưởng đến hai người. Miễn sao trong lòng anh có cậu là cậu vui rồi.
      - Em không ghen sao?
      - Anh nói anh sẽ ở bên em mà, em tin anh không có gì với cô ta.
      - Ngoan lắm, dù thế nào cũng không được nghĩ linh tinh đâu đấy.
      - Vâng.
      Anh ôm ghì lấy cậu, nghĩ vu vơ về tương lai hai người. Chỉ cần cậu tin anh, ở bên anh, trong tương lai chắc chắn anh sẽ chu toàn cho cậu, vì cậu là của anh mà.

«  Chương 3

Chương 5 »

Bạn đang đọc truyện Mr.beta, em là của tôi, Chương 4 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm