Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Nhà họ Lưu từ lâu đã là một gia tộc alpha danh giá trong thành phố S. Sở hữu một chuỗi các nhà hàng cao cấp, khu du lịch và vài nhãn hiệu thời trang có tiếng. Trong chốn quan trường chỗ đứng cũng khá vững, đủ để lo liệu chu toàn cho con cháu lẫn việc làm ăn ngày càng đi lên. Mọi việc riêng tư trong dòng họ đều được giữ kín, nhìn từ bên ngoài vào thì họ tương đối "sạch sẽ", chỉ có người trong gia tộc mới biết rõ sự tình thế nào. Nhìn chung đây là một dòng họ đáng mơ ước, được nhiều người nhìn bằng con mắt thèm thuồng, chỉ cần bước chân vào là một bước vịt hoá thiên nga.
Trong dòng họ Lưu cũng không hẳn chỉ toàn alpha, xem xét kĩ trên gia phả vẫn thấy được loáng thoáng gương mặt của vài omega trong đó. Họ rất chú ý đến người nối dõi mình sau này, nên người muốn bước chân vào cũng phải có vị trí tương xứng. Alpha bao giờ cũng là lựa chọn tốt nhất, tuy nhiên omega cũng không phải là một lựa chọn tồi. Sức sinh sản tốt hơn, alpha được sinh ra từ omega không hề kém cạnh so với những người được sinh ra từ alpha. Tất nhiên gia đình omega đó cũng phải có chỗ đứng nhất định trong thành phố. Dù trong nhà họ Lưu có sinh ra một omega đi nữa, thì với một gia tộc tầm cỡ như vậy, omega đó càng được săn đón hơn.
Hiện Lưu Viễn Đông đang là người đứng đầu dòng họ, chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Lưu thị. Xét về mọi mặt ông đều ưu tú hơn hẳn các anh em, gia đình riêng của ông cũng khiến người khác phải ghen tị. Vợ ông là Mẫn Nhã Vy, một alpha, thanh mai trúc mã từ nhỏ, đã kết hôn hơn hai mươi năm mà tình cảm vẫn mặn nồng vô cùng. Con trai Lưu Quang Vũ, con gái Lưu Tường Vy, cả hai đều vượt trội hơn các alpha cùng tuổi. Bên ngoài nhìn vào thì xuýt xoa ganh tỵ, Lưu Viễn Đông lại chỉ cảm thấy khó chịu. Con trai ông đang đi lệch hướng so với những gì ông vạch ra cho nó. Cái mà nó gọi là tình cảm thật lòng ấy, lại đặt trên người một beta vô danh tiểu tốt, đang làm giúp việc ở nhà ông.
---------------------------
Trong một căn phòng trang nhã, đồ ăn trên bàn thập phần quyến rũ, đủ để khiến người khác phải nhỏ rãi khi nhìn vào. Vậy mà không khí trong phòng lại u ám vô cùng, duy chỉ có một người vẫn không nề hà gì, cắm đầu vào ăn không ngừng, Lưu Tường Vy. Cô quá quen với cảnh này rồi, dù sao cũng không liên quan đến cô, cứ phải ăn để bù lại năng lượng vừa mất sáng nay đã.
Mẫn Nhã Vy liếc chồng mình, rồi lại liếc con trai, càng thấy phiền lòng hơn. Lưu Viễn Đông khuôn mặt đen một mảng, Quang Vũ lại làm như không có gì, ngồi chọc chọc bát súp trước mặt. Hai bố con cãi nhau đã được vài hôm, giờ đến cả nhìn mặt nhau cũng không buồn liếc. Nói đến độ cứng đầu thì không ai chịu thua ai, từ nhỏ Quang Vũ đã không hợp tính của chồng bà rồi. Tính ông rất độc đoán, chiếm hữu, còn bà lại vô cùng khéo léo mềm mỏng, nên họ mới yên ổn hơn hai mươi năm nay. Tính cách Quang Vũ đều thừa hưởng từ ông, còn có phần gay gắt hơn, rất ghét phải làm theo sự sắp đặt của người khác.
Đang suy nghĩ làm sao để hai người bớt căng thẳng hơn, Quang vũ đã cắt đứt dòng suy nghĩ của bà:
- Tốt nhất bố đừng cau có nữa. Con đã nói không đi là không đi, có muốn ép con cũng không được đâu.
Nói rồi lại chọc chọc bát súp, mặt ông Viễn lại càng đen hơn. "Rầm", tiếng bàn bị va đập mạnh, Tường Vy đang ăn bỗng giật nảy người, để gọn đồ sang một bên, nhìn một màn đấu khẩu sắp diễn ra. Ông Viễn trừng mắt, chỉ thẳng tay vào mặt Quang Vũ:
- Hỗn láo! Tương lai của mày tao đã sắp xếp ổn thoả, chỉ việc làm theo mà dám phản bác lại. Mày nhìn xem có bao nhiêu người muốn như mày hả, tất cả đều được trải thảm lót đường chỉ việc bước đi cũng không xong.
Quang vũ dựa lưng vào ghế, nhàn nhạt đáp:
- Học ở đây có gì không tốt, bố chỉ muốn tống con đi với con bé Nhật Lệ chứ gì. Con đã nói là con không thích cô ta, càng không muốn sau này phải ở chung một chỗ với người như vậy.
- Nhật Lệ có gì mà không tốt? Xét về ngoại hình hay gia cảnh đều gấp trăm lần thằng nhãi beta kia.
Quang Vũ hơi cau mày, cố kìm nén khó chịu:
- Em ấy có tên, là Phi Vân. Dù cô ta có xinh đẹp hay giàu có cỡ nào thì người con thích vẫn là Phi Vân. Bố muốn thì đi mà lấy cô ta.
Hai người cứ tôi một câu, anh một câu, cả bàn ăn trở thành cái sàn đấu võ mồm. Tường Vy nhìn một màn trước mặt, an vị tại chỗ nhóp nhép ăn nho, không dám ho he gì.
      Nói qua lại một hồi, đầu ông Viễn đã muốn bốc khói, hận không thể xông vào tát cho thằng nhãi kia vài cái. Quang Vũ cũng không buồn đôi co nữa, túm cổ Tường Vy khỏi bàn ăn, không buồn nhìn lại:
      - Con với Tường Vy đi học.
      Tường Vy chưa kịp ăn xong đồ tráng miệng, ai oán nhìn anh mình. Nhìn hai đứa con đã rời đi, Mẫn Nhã Vy xoa xoa cánh tay chồng mình, giọng nhỏ nhẹ:
      - Quang Vũ nó vẫn còn nhỏ, đợi vài năm nữa nó sẽ hiểu rõ thôi. Giờ anh đừng ép nó quá.
      Lưu Quang Viễn day day trán:
      - Không phải do em nuông chiều nó quá sao. Từ đầu anh đã bảo đuổi việc ngay nhà đó đi, em lại vì nó doạ bỏ nhà đi mà xuống nước với nó. Càng để lâu nó càng lậm vào thằng nhãi đấy, ngay cả người anh chọn cho nó từ bé nó cũng không thèm ngó ngàng đến.
      Mẫn Nhã Vy thu tay lại , giọng hơi phụng phịu:
      - Anh là đang trách em? Nếu em không xuống nước với nó chẳng biết giờ nó đang chui rúc ở xó xỉnh nào rồi. Anh nói em không biết dạy dỗ con cái.
      Nhã Vy biết chồng mình có gay gắt độc đoán thật, phần lớn mọi việc bà đều theo ý ông, nhưng hễ bà chịu uỷ khuất gì ông đều xuống nước dỗ dành bà cả.
      - Anh không có ý đó mà. Anh đang bực Tiểu Vũ nên mới nói vậy thôi.
      Ông nắm nhẹ tay bà, đưa lên hôn nhẹ lên nó.
      Tối nay đưa em ra ngoài ăn tối, coi như bù lỗi có được không?
      Bà trở nên vui vẻ hẳn:
      - Được. Mà anh không được nhắc lại chuyện du học với thằng bé đâu đấy, em không thích nhìn hai người cãi nhau chút nào.
      - Tạm thời anh sẽ không nhắc đến.
      Đã hơn bốn mươi rồi mà hai người vẫn ân ân ái ái như vợ chồng mới cưới vậy, Tề quản gia đứng cạnh chỉ biết quay mặt đi chỗ khác.
      Quang Vũ kéo Tường Vy ra đến cổng đã thấy Phi Vân và Linh Nhi đứng đợi ở đấy. Phi Vân khẽ gặt đầu khi thấy hai anh em:
      - Cậu chủ, cô chủ.
      Linh Nhi cũng chào theo, toe toét cười:
      - Cậu chủ, cô chủ.
      Tâm tình đang như giông bão cấp năm cũng dịu hẳn đi. Vứt em gái sang một bên, Quang Vũ vòng tay ôm Phi Vân, dụi dụi má cậu:
      - Nhớ em quá.
      Tường Vy ngao ngán nhìn cảnh tượng trước mặt, cô đã quá quen rồi. Linh Nhi thì thấy hơi lạ, cô bé cứ thấy giữa anh mình và cậu chủ có gì đó không đúng, không giống mấy đứa con trai ở lớp chơi đùa gì cả, thật lạ nha. Tường Vy tinh ý nhìn Linh Nhi, kéo kéo cô bé:
      - Ra đây với chị, kệ hai người đó đi, nhìn nữa sẽ đau mắt đấy.
      Phi Vân đỏ mặt nhìn Tường Vy kéo Linh Nhi đi, đấm nhẹ vào ngực anh:
      - Quang Vũ, Linh Nhi có ở đây mà.
      Anh hôn cái chóc lên môi cậu, cười cười:
      -Con bé còn thấy anh hôn em rồi mà, mới ôm như này thì có sao chứ.
      Phi Vân không đôi co với Quang Vũ, lôi từ cặp ra một chiếc hộp nhỏ, dúi vào tay anh.
- Đây là sủi cảo, lúc nãy em không thấy anh ăn gì, anh nhớ phải ăn đấy nhé. Em đi học đây.
      Ngó ngó không thấy ai, cậu kiễng chân thơm nhẹ lên má anh rồi chạy ra chỗ Linh Nhi, kéo cô bé lên xe buýt. Quang Vũ mỉm cười nhìn cục bông ửng hồng chạy biến lên xe, liếc mắt ra chỗ Tường Vy mặt lại không biểu tình như cũ. Cô tủm tỉm nhìn anh trai:
      - Ai nha, thật là tuyệt tình mà, đừng làm vẻ mặt đó với em chứ. Ý, sủi cảo, cho em...
      Chưa kịp chạm vào tay đã bị đập mạnh một cái. Anh lườm cô:
      - Vào bảo Tề quản gia làm cho.
      - Thật là keo kiệt mà. Sao một người hoàn hảo như em lại có người anh như vậy chứ?
      Anh hơi giật giật khoé môi, nhìn đứa em gái vô tâm đang tự luyến, ngoài ăn ra thì nó còn bị chứng yêu bản thân thái quá nữa, sao người như mình lại có đứa em gái như vậy chứ.
      Ngồi trên xe thưởng thức sủi cảo tình yêu của Phi Vân làm, tâm tình càng lúc càng tốt hơn, Tường Vy ngồi bên nhìn chòng chọc anh cũng chẳng quan tâm. Nếu cậu cũng học cùng trường thì tốt quá, sẽ được nhìn thấy cậu nhiều hơn, ôm ấp nhiều hơn nữa. Ai, ai bảo cậu lại nhỏ hơn anh đến ba tuổi cơ chứ.
      Trường trung học phổ thông của Quang Vũ và Tường Vy là trường tư nhân nổi tiếng trong thành phố. Trong trường chỉ toàn là alpha và beta, không có bóng dáng một omega nào. Với một ngôi trường đông đảo alpha như vậy, omega vào đây chả khác nào mỡ để miệng mèo. Trường cũng không muốn có bất kì sự cố nào xảy ra khi kì phát tình của omega ập đến. Cũng vì lí do đó mà đây là một lựa chọn hàng đầu của các gia đình alpha giàu có, tất nhiên nếu những gia đình beta có đủ điều kiện cũng được hoan nghênh.
      Vừa bước chân vào lớp, Quang Vũ đã được vài cô gái trong lớp hỏi han:
      - Quang Vũ à, cậu đã ăn sáng chưa?
      - Quang Vũ à, hôm nay mình có làm một ít bánh kem, cậu có muốn ăn thử không?
      - Quang Vũ...
      Năm, sáu người chụm lại nói léo nhéo. Quang Vũ quắc mắt nhìn, trầm giọng xuống:
      - Mau tránh ra! Điếc hết cả tai. Hôm nào cũng nói vậy mấy người không chán hả.
      Bỏ mặc mấy con người phiền phức đó, Quang Vũ về chỗ ngồi, lôi điện thoại ra nghịch, gửi đi một tin nhắn. Anh ghét nhất kiểu con gái như vậy, thấy sang bắt quàng làm họ, mấy đứa con gái rỗng tuếch. Cũng chả trách họ được, Quang Vũ xét về mọi mặt giống như tờ vé số độc đắc, ai may mắn mua trúng anh sẽ trở thành bà hoàng, sau này tha hồ ngồi mát ăn bát vàng. Chỉ tiếc là tờ vé số này thuộc về người khác rồi.
      - Cậu vừa làm tan nát trái tim của người ta đó.
      Đồng Trác - bạn thân từ nhỏ của Quang Vũ, alpha, gia đình làm bất động sản, vứt cặp xuống bàn, làu bàu nói. Vì tính tình của mình nên Quang Vũ có khá ít bạn, đều là người tốt cả. Tên này ngoài tính trăng hoa thì rất biết đoán tâm tình của người khác, cũng không tính toán gì nhiều.
      - Hôm qua gặp được một em omega, đúng là cực phẩm, mặt mũi dễ thương lắm...
      Đồng Trác bắt đầu kể lể thành tích chinh chiến đêm qua của mình, số người qua tay hắn chắc đủ xếp vài cái phòng học rồi, trai gái đủ cả. Quang Vũ nghe hồi lâu mới đáp:
      - Cậu ăn tạp như vậy mà vẫn chưa bị bệnh nhỉ? Cậu biết mỗi người cả đời làm được 2000 lần không, nên tiết chế một chút, không đến năm 25 tuổi cậu sẽ bị liệt dương đấy.
      Đồng Trác nghe vậy cứng họng, mặt đen sì lại:
      - Còn hơn cái tên nhà cậu, miếng ngon đến miệng mà chỉ dám phe phẩy ngửi.
      - Mỹ vị phải từ từ thưởng thức mới cảm nhận được đầy đủ hương vị của nó, tôi không muốn động vào mấy thứ không sạch sẽ để rồi đau bụng.
      Đồng Trác nghẹn họng không nói được gì, quay sang đong đưa với mấy em gái trong lớp, nói chuyện với tên này nữa sẽ bị tức chết mất.
      Quang Vũ tựa lưng vào ghế nhìn ra cửa sổ, nắng sớm hắt lên khuôn mặt anh tuấn, có cơn gió nhè nhẹ thổi mấy lọn tóc trên trán, vào mắt các thiếu nữ không khác nào bức tượng điêu khắc của Hy Lạp, đẹp không góc chết. Họ suy đoán nam thần đang suy nghĩ cái gì, chắc là cô gái trong mơ của anh, cô ấy là mẫu người như nào lại khiến anh miên man suy nghĩ như vậy... Buồn thay cho họ, trong đầu Quang Vũ giờ đang tràn ngập khuôn mặt mơ màng gợi tình của Phi Vân, tiếng rên rỉ mê người của cậu lẫn tính toán tối mai nên làm gì với cơ thể ngon lành kia đây.
      Phi Vân đang ngồi trong lớp tự nhiên rùng mình.
      - Lạnh hả?
      Tô Lâm quan tâm hỏi.
      - Có uống thuốc không tôi có đem này.
      Tô Linh hỏi rồi lục túi. Phi Vân vội xua tay nói:
      - Không sao, không sao. Tự nhiên bị rùng mình thôi.
      Hai người này chơi với cậu được hơn ba năm rồi, bố mẹ mở một quán ăn nhỏ, cuộc sống cũng tạm ổn. Cả hai là anh em sinh đôi, Tô Lâm là anh trai, alpha, Tô Linh là em gái, beta. Tô Linh để kiểu đầu nấm giống anh mình, khuôn mặt có phần mềm mại hơn, tính cách rất mạnh mẽ, nhiều khi cậu nghĩ đây phải là hai anh em trai mới đúng. Tô Lâm thì chín chắn hơn nhiều, có phần trầm hơn.
      Tô Linh nhìn nhìn chỗ cổ cậu, ánh mắt ám muội:
      - Hôm qua lại qua phòng anh ấy ngủ hả?
      Cậu đỏ mặt không nói, nhìn chằm chằm quyển sách trước mặt. Tô Linh bỗng kêu ré lên:
      - Ái, đau.
      Tô Lâm véo mạnh vào tay Tô Linh, lườm lườm cô. Chống tay nhìn Phi Vân, tay gõ nhịp nhịp xuống bàn:
      - Cậu định như này bao lâu nữa, anh ta thật lòng với cậu thì có kết quả sao? Gia đình anh ta đâu có thích cậu, chẳng phải họ muốn một gia đình có điều kiện tương xứng sao. Cậu lún vào sâu như vậy coi chừng không dứt ra được.
      Nghe vậy cậu thở dài, đâu phải chưa từng nghĩ đến việc đấy chứ. Thân phận quá chênh lệch đi, cậu không muốn trèo cao để rồi ngã đau. Nhưng ở bên anh quá đỗi ngọt ngào, quá đỗi hạnh phúc, cậu tham luyến hơi ấm nơi anh, tình cảm nơi anh. Có ích kỉ đấy, có sao đâu chứ, cậu và anh là thật lòng mà, cậu tin lời anh, anh nói cả đời này sẽ bên nhau, anh đã bao giờ nói dối cậu đâu. Cậu hài lòng với hiện tại, hài lòng với mối quan hệ này. Tương lai thì sao chứ, cậu mới có 15 mà, cậu còn là trẻ con mà, ở bên người mình thích và người đó cũng thích mình vậy là đủ rồi. Tình yêu đầu ngọt ngào như vậy sao nỡ buông tay, sao nỡ vùi dập chứ, hi vọng thêm chút có sao.
      - Cái gì đến sẽ đến thôi, giờ ở bên anh ấy rất vui, tôi không muốn nghĩ quá nhiều.
      "Reeng" "reeng", chuông vào lớp vang lên.
      - Đồ ngốc.
      Tô Lâm buông một câu như vậy rồi về chỗ. Cậu nhìn ra cửa sổ, nhớ đến tin nhắn sáng nay của anh. "Học tốt nhé. Đừng nhớ anh quá". Nếu thích anh là ngốc, để cậu ngốc thêm chút nữa cũng được, chẳng phải anh vẫn thích đứa ngốc này sao. Bất giác mỉm cười, cậu lại thích anh nhiều hơn nữa rồi.

«  Chương 2

Chương 4 »

Bạn đang đọc truyện Mr.beta, em là của tôi, Chương 3 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm