Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
      Quang Vũ nhìn chằm chằm xấp ảnh trên bàn, vẻ mặt âm lãnh, không nhìn rõ biểu tình. Bà Vân dọn dẹp bên cạnh nơm nớp lo sợ, làm gì cũng nhẹ nhàng hết mức có thể. Vừa nãy nhìn lướt qua xấp ảnh, bà không khỏi bàng hoàng lẫn xấu hổ. Cảnh hoan ái giữa hai người đàn ông với một cô gái, nơi nhạy cảm đều được phô bày ra hết sức thô tục, mà người con gái trong ảnh không ai khác là Liễu tiểu thư. Bà không ngờ vợ chưa cưới của cậu chủ lại làm ra cái hành động lăng loàn, không có tiết tháo đến như vậy. Nếu bà là ông Viễn, loại đàn bà như cô ta đừng hòng bước một bước chân vào nhà bà. Thực sự rất đáng khinh!
      Quang Vũ miết vết sẹo trên trán, mày cau lại. Không sâu, xoá bỏ dễ dàng, đảm bảo không để lại vết tích, tháng sau có thể thực hiện. Robin vừa gọi cho anh, một lát nữa Nhật Lệ sẽ về đến đây, trông cô ta không có vẻ gì là lo lắng hay hối hận. Anh đang nghĩ nên nhân vết sẹo này lên bao nhiêu lần để tặng lại lên mặt cô ta. Đừng nghĩ là phụ nữ thì anh sẽ nương tay hay thương tiếc. Từ nhỏ anh lẫn Tường Vy đã được dạy, người nào gây thù hay làm hại mình, phải ghi nhớ thật kĩ, sau này sẽ trả lại gấp mười, gấp trăm lần.
      Chuông cửa vừa kêu bà Vân đã lật đật chạy đi mở, là Nhật Lệ. Cô tươi cười chào bà, đáp lại chỉ là sự lạnh nhạt, đáy mắt còn chứa vài tia khinh thường. Cô thấy không đúng lắm, bình thường bà rất vui vẻ, nhiệt tình, coi cô như con gái, trong thời gian cô nằm viện thường xuyên vào thăm, sao chỉ vài ngày thái độ lại thay đổi đột ngột như vậy.
      Chậm rãi bước vào phòng khách, bắt gặp bóng lưng của Quang Vũ, Nhật Lệ hít sâu một hơi, nhẹ giọng gọi:
      - Quang Vũ, em về rồi.
      Nhật Lệ đơn giản nghĩ, chuốc thuốc thì có gì ghê gớm, Quang Vũ hôn mê, cô cũng vào viện, có qua có lại, chẳng ai nợ ai cả. Bà Vân đã nói chuyện này cho ông Viễn biết, nhưng phần lớn tức giận đều đặt lên người anh, nên cô lại càng dửng dưng hơn. Dù sao cũng là con dâu tương lai, cô định chuốc thuốc để kết đôi với anh thì có gì sai chứ, điều này hoàn toàn chấp nhận được. Cùng lắm là Quang Vũ giận cô thêm một thời gian, có ông Viễn gây áp lực, dần dần anh sẽ nguôi thôi.
      Quang Vũ nghe thấy tiếng Nhật Lệ, hơi ngoảnh mặt lại một chút, chỉ tay về phía bên cạnh:
      - Tất cả đồ của cô bác Vân đã thu dọn xong, mau đem hết đi. Từ nay không được phép bước chân vào nơi này, cũng đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi.
      Nhật Lệ bàng hoàng, không tin vào tai mình, bấu chặt lấy cánh tay anh:
        - Cái gì? Sao lại thế chứ? Em chỉ làm sai một chút như vậy anh đã đuổi em đi? Anh đừng tức giận như vậy, em sai rồi. Chuyện đó sẽ không xảy ra nữa, em sẽ đợi đến khi anh chấp nhận em.
      Càng về cuối giọng điệu van xin càng nồng đậm, mùi omega ngon ngọt dần dần tản ra, cốt để xoa dịu Quang Vũ. Tuy nhiên anh chẳng có chút phản ứng nào, hay nói cách khác là anh chẳng nhận biết được mùi hương omega quanh mình, mặc chúng đang cố ve vãn anh. Quang Vũ giằng tay ra khỏi người Nhật Lệ, giọng đanh lại:

«  Chương 16

Chương 18 »

Bạn đang đọc truyện Mr.beta, em là của tôi, Chương 17 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Đọc truyện [ĐAM MỸ] MÊ HOẶC (Hoàn)

Đọc truyện Đoản đam mỹ tổng hợp

Đọc truyện Cưỡng đoạt

Đọc truyện hại nhân bất thành chi du hí by phong anh tuyết( tra công )

Đọc truyện Tên nô lệ đáng yêu! [Danmei]

Đọc truyện [H Văn] Khẩu vị của Lâm tử chính là độc đáo như vậy o(╯^╰)o - Lam Ẩn

Đọc truyện Nguyện theo em, đồ ngốc!

Từ khóa tìm kiếm