Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
      Hôn mê hơn nửa năm, Diệc Ngôn cuối cùng cũng tỉnh. Phản ứng chậm chạp, thần trí mơ hồ, bác sĩ nói đây là phản ứng thường thấy ở những người hôn mê thời gian dài. Tường Vy lúc nghe tin này có chút vui mừng, nhưng nghĩ đến việc tên khốn đó làm với Phi Vân là lại sôi máu, đến giờ hình ảnh cậu loã thể nằm trên đất vẫn hằn rõ trong đầu cô. Giờ đã tỉnh, Tường Vy đảm bảo sẽ trả cho tên đó gấp mười lần những thứ hắn để lại trên người Phi Vân, không thiếu một thứ.
      Cắn một miếng bánh thật lớn, Tường Vy gọi điện cho Quang Vũ. Chuông đổ hồi lâu mới có người trả lời.
      - Có việc gì không?
      - Tên kia tỉnh rồi, hơi đơ đơ chút. Vài ngày nữa ổn định em sẽ đi thăm hắn. Anh muốn làm gì không?
      Quang Vũ thừa hiểu từ "thăm" trong lời Tường Vy có nghĩa gì, không nghĩ ngợi lâu, gằn rõ ràng từng chữ:
      - Thiến, hắn.
      - Khụ... khụ... khụ...
      Đang uống coca, nghe câu này Tường Vy ho sặc sụa. Cùng lắm là đánh cho vài trận thừa sống thiếu chết, đằng này lại muốn thiến, biến một tên trăng hoa thành một hoạn quan, nghĩ thôi đã thấy đau trứng rồi.
      - Anh điên à? Không làm vậy được. Hắn là con một, giờ mà thiến hắn gia đình hắn sẽ không để yên đâu.
      - Không làm được thì để anh làm. Cúp máy đây.
      Ngay giây sau anh gọi lại cho Tường Vy:
      - Không được nói chuyện này cho Phi Vân, em ấy không cần biết về tên khốn đó. Còn nữa, vài ngày "chăm sóc" hắn ta một lần, đừng làm chết là được.
      - Được. Anh...
      Muốn nói thêm vài câu điện thoại lại cúp. Đúng là đáng ghét! Người ta đã tận tình giúp mà câu cảm ơn cũng không có. Ai, dù sao cô cũng cần cho Diệc Ngôn vài trận, Quang Vũ không nhắc nhở tên đó cũng lãnh đủ với cô. Vặn vặn cổ, bẻ bẻ khớp tay, vài tháng học võ cũng có chỗ để áp dụng rồi.
      Hình ảnh Diệc Ngôn đè trên người Phi Vân lặp đi lặp lại, mỗi cử động nhỏ thôi cũng được não bộ miêu tả vô cùng rõ ràng, chân thực. Chỉ muốn băm vằm hắn ra, lóc từng thớ thịt, từng sợi cơ, nhìn hắn gào khóc đau đớn trong đống huyết nhục hỗn loạn của chính mình. Cơn giận đã nguôi từ lâu nay lại bùng phát, khí tức alpha toả ra, không khí trong phòng đột ngột trở nên bức bối, ngột ngạt. Ai đi qua phòng Quang Vũ đều cảm thấy một khối áp suất mơ hồ đè nén sau cánh cửa, có thể bộc phát bất kì lúc nào. Cả buổi chiều không một y tá, bác sĩ nào dám tới kiểm tra cho anh, chỉ khi áp lực trong phòng tản đi mới thận trọng tiến vào, xong xuôi nhanh chóng rời đi, không dám nán lại lâu.
      Bên kia Nhật Lệ cũng nhận được tin Diệc Ngôn tỉnh, não bộ không ảnh hưởng gì, điều dưỡng tầm nửa tháng là được ra viện. Nỗi sợ hãi thoáng qua trong lòng, bất quá cô ta không để tâm. Hắn sẽ không khai ra cô, chẳng kẻ nào biết hắn làm ra hành động đó là do cô xúi giục. Đánh vài cái hả giận là cùng, nhà họ Lưu đâu dại dội vì một tên giúp việc mà chuyện bé xé ra to. Thằng nhãi đó bị người khác cưỡng hiếp, trong lòng Nhật Lệ hả hê vô cùng, nó trở nên bẩm thỉu rồi đấy, xem Quang Vũ còn muốn loại người như nó không. Có tìm ra cô đứng sau thì sao, bản thân đã được nhận định là vợ tương lai của Quang Vũ, bố mẹ anh sao vì chuyện cỏn con này mà chán ghét cô được. Nghĩ vậy Nhật Lệ an tâm rất nhiều, nhàn nhã nằm nghỉ, dành sức cho hai tên bác sĩ tối nay.

«  Chương 15

Chương 17 »

Bạn đang đọc truyện Mr.beta, em là của tôi, Chương 16 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm