Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
      "Reeng... reeng... reeng...". Năm giờ, không gian yên ắng bị khuấy động bởi một loạt tiếng động inh ỏi. Quang Vũ nhanh chóng tắt đi thứ ầm ĩ kia rồi chỉnh lại góc chăn cho Phi Vân.
      Anh vuốt ve hai bên má phúng phính của cậu, cố tình véo một cái thật mạnh. Vật nhỏ say ngủ bị làm phiền, hai hàng mày nhăn tít lại, đầu giãy dụa tránh khỏi bàn tay đang giày vò hai cái má đáng thương của mình. Cậu càng cố giãy, anh càng cố tình day kéo sang hai bên, tủm tỉm cười.
      - Đau quá.
      Cậu nói mà mắt vẫn nhắm chặt lại, chịu đau cũng không muốn tỉnh. Hôm qua bị làm đến sáu lần, mới ngủ được vài tiếng đã bị làm phiền, thật muốn giết người mà. Không muốn dậy, không muốn dậy.
      - Ngoan, mau dậy đi, một lát nữa ngủ tiếp. Anh sắp đi rồi, không định tiễn anh hả?
      "Đi", "tiễn"? Phi Vân vội bật dậy, cuống cuồng vào nhà vệ sinh, nhìn cái dáng đi chật vật của cậu Quang Vũ không khỏi buồn cười. Đồ đạc cậu đã chuẩn bị xong từ tối hôm qua, anh chỉ muốn dậy sớm nói chuyện với cậu thêm một lúc, dặn dò thêm đôi ba câu, ôm hôn thêm mấy cái cho bõ, đâu cần vội vã như vậy chứ.
       Vệ sinh xong xuôi, cả hai quấn chặt lấy nhau, Phi Vân rúc vào ngực Quang Vũ, cố cảm nhận thật kĩ hơi ấm người yêu, một lát nữa cả hai sẽ xa nhau rồi, nghĩ đến mà lòng quặn thắt lại. Anh dặn dò cậu từng chút, từng chút một, nhắc nhở cậu trong ba năm tới phải biết chăm sóc bản thân mình, có uỷ khuất gì phải nói với Tường Vy lẫn Đổng Trác, không được giữ trong lòng, ai có ý định xấu gì cứ báo với hai người họ ngay... Phi Vân nghe mà không nói gì, chỉ gật gật đầu, vòng tay ôm anh càng siết chặt hơn.
      - Anh sẽ quay lại mà.
      - Vâng. Chưa gì em đã nhớ anh rồi.
      Quang Vũ ôm trọn khuôn mặt Phi Vân, trán chạm trán, xoáy sâu vào đôi con ngươi đen láy trước mặt, nơi đó đã phủ một tầng hơi nước rồi, chỉ cần một chút xúc tác nhẹ thôi sẽ vỡ oà ra, đem theo tất cả uỷ khuất cùng buồn tủi ba năm tới tràn ra ngoài. Nhìn vật nhỏ cố kìm nén như vậy lòng anh như bị móng vuốt cào nhẹ, nỗi xót xa dần dần nhen nhóm lên.
      Đôi môi cả hai lần tìm đến nhau, ban đầu chỉ là những cái hôn nhẹ, như chuồn chuồn lướt nước, càng về sau càng mạnh mẽ, càng chiếm đoạt. Quang Vũ điên cuồng cướp lấy từng hơi thở của Phi Vân, ghi thật sâu chút dư vị của mình vào trong người cậu, cậu chậm rãi đón nhận tất cả chúng, trao trả lại anh từng chút một của mình, chỉ hi vọng chúng sẽ xoá tan đi nỗi xót xa lẫn nỗi buồn trong lòng cả hai. Càng lúc càng muốn nhiều hơn nữa, chút ít thế này không thể đủ được, chỉ muốn thu nhỏ người kia lại, giấu thật kĩ đem đi, muốn nuốt trọn cả cơ thể đối phương, khảm thật sâu vào trong xương tuỷ, để tận nơi sâu thẳm nhất đều có hình bóng, dư vị của nhau.
      - Quang Vũ, Quang Vũ. Anh mau lên đi, không bố mẹ sẽ lên đấy.
      Không gian ái muội bị phá vỡ bởi tiếng hét của Tường Vy. Chỉ ở bên ngoài đã thấy chất dẫn dụ nồng nặc rồi, không biết bên trong ngột ngạt như nào đây. Không lẽ đêm qua làm không đủ? Ai, thật là, nhanh lên một chút, bố mà bắt gặp được chắc sẽ nổi điên mất.

«  Chương 10

Chương 12 »

Bạn đang đọc truyện Mr.beta, em là của tôi, Chương 11 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm