Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
      Trong một tiệm bánh, không gian không quá rộng rãi nhưng rất ấm áp, cách bày trí phảng phất nét hoài cổ, mang đến cho người ta cảm giác thật hoài niệm những ngày xưa cũ . Bên ngoài hơi lất phất mưa, khí trời có chút ẩm ướt khó chịu. Quang Vũ dựa lưng vào ghế, tận hưởng chút thời gian nhàn rỗi còn lại ở quê nhà. Vài ngày nữa sẽ bay sang Mỹ, có chút hối tiếc với nơi đã gắn bó gần hai mươi năm trời, nhất là khi nơi này chứa đựng tất cả tình cảm của anh với Phi Vân, từ thuở mới e ấp hình thành cho tới khi chúng thấm nhuần vào tận cốt tuỷ như bây giờ.
       Tường Vy ngồi đối diện anh ngấu nghiến ăn, nhồm nhoàm nói:
      - Anh mau ăn đi, còn phải sang gặp ông ngoại, chắc phải mất cả buổi chiều đấy. Lát Đồng Trác còn qua đây nữa.
      Vì thời gian gấp rút, Quang Vũ phải tranh thủ đi chào hỏi họ hàng trong gia đình trước khi du học. Thật phiền, sắp đi rồi mà thời gian dành cho Phi Vân không được bao nhiêu, trong lòng ảo não vô cùng. Anh lơ đãng nhìn dòng người ngoài cửa, lạnh nhạt hỏi:
      - Em gọi cậu ta?
      - Tại anh ấy cứ réo gọi anh mãi.
      Vừa dứt lời, một chiếc cặp vứt bịch xuống bên cạnh Tường Vy, Đồng Trác hậm hực kéo ghế ngồi xuống, tuôn ra một tràng trách móc:
      - Tên chết tiệt nhà cậu! Có còn coi tôi là bạn không hả? Việc quan trọng như vậy cũng không thèm nói tôi một tiếng, Tường Vy không nói tôi còn tưởng cậu chết ở xó xỉnh nào rồi chứ. Còn vài tháng nữa là hết cao trung mà cậu lại bỏ đi Mỹ, không phải đã nói có chết cũng không đi sao.Có biết mấy em gái trong lớp quây lại hỏi tôi dồn dập về cậu như nào không? Cư nhiên thay đổi như vậy, chẳng giống cậu chút nào, đã xảy ra việc gì?...
      Đồng Trác nói không thôi, Quang Vũ lười biếng không buồn đáp, im lặng lắng nghe. Tường Vy cau mày, ngắt lời hắn:
       - Đồng Trác, anh nói nhiều quá, em ăn nuốt không trôi.
      Hắn khoé mắt giật giật, nhìn ba đĩa bánh ngọt, một cốc trà sữa đã bốc hơi, cốc chè hiện tại chỉ còn một nửa, vậy mà nói nuốt không trôi??? Con gái đúng là sinh vật khó hiểu nhất hành tinh mà. Đồng Trác quơ quơ tay trước mặt Quang Vũ:
      - Này này, cậu có định nói chuyện với tôi không hả?
      - Có chút chuyện. Tường Vy, em kể cho cậu ta đi, anh không muốn nhắc đến.
      Tường Vy nhanh chóng giải quyết cốc chè trước mặt, đẩy gọn đống đĩa sang một bên, lau miệng, dặm lại son môi, động tác vô cùng tao nhã.
      - Việc này hiện chỉ có sáu người biết, bố mẹ, anh Quang Vũ, em, Phi Vân và một tên chết dẫm đang nằm trong viện. Anh là người thứ bảy biết, phải giữ kín, biết chưa?
      Mấy câu đơn giản làm Đồng Trác tò mò muốn chết, hắn gật đầu lia lịa. Việc gì mà hệ trọng đến nỗi có thể khiến tên tâm tình bất ổn, giữ người hơn giữ của rời xa tiểu bảo bối beta kia chứ. Đồng Trác chăm chú lắng nghe, Tường Vy chậm rãi nói chi tiết mọi việc, kể cả việc ông Viễn đã sắp xếp ổn thoả để Quang Vũ với Nhật Lệ ở cùng nhau trong thời gian du học.

«  Chương 9

Chương 11 »

Bạn đang đọc truyện Mr.beta, em là của tôi, Chương 10 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm