Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Cùng lúc đó, có người đang chửi rủa Bạch Tổ Nghiệp vì gọi điện thoại không đúng lúc. 
Phòng thay đồ- Trường Dahlia,
"Buông dì ra!"
"Suỵt! đừng lên tiếng.. con có điện thoại."
Bằng vũ lực và sự cường hãn, Hoắc Huân đang ép thân thể của Hoắc Tâm trên tường. Một tay cầm điện thoại lên nghe, tay khác nắm giữ hai cổ tay nhỏ bé của Hoắc Tâm, đặt cố định trên đỉnh đầu.

"Tối nay thì không được, mình có chuyện quan trọng....alo...Tổ Nghiệp...alo.."
Đún là phong cách của Bạch Tổ Nghiệp, không cho đối phương cơ hội từ chối. Hoắc Huân hắn lại cùng kẻ ngang ngược đó làm bạn thân suốt mười bảy năm. Cất điện thoại vào trong túi, Hoắc Huân mỉm cười nhìn Hoắc Tâm.
"Bây giờ con có thể thả dì ra được chưa?"
"Tôi đã nhìn thấy." Hoắc Huân lên tiếng.  

Mắt phượng sắc bén, mi cong đen mượt, mũi cao thanh thoát và khuôn miệng hồng thuận nhỏ nhắn cùng làn da trắng sáng. Hoắc Huân sở hữu khuôn mặt tiểu mĩ thụ chính hiệu, nhưng hành động của hắn thì hoàn toàn trái ngược với vẻ bề ngoài nhã nhặn.
"Con thấy cái gì?" Hoắc Tâm nói.
"Tôi nhìn thấy dì vừa thổ lộ với thầy Lục ở hồ bơi....không biết nên khen dì dũng cảm hay mắng dì quá ngu ngốc."
Hơi thở gấp gấp, ngực phập phồng nhấp nhô, và hai mắt trừng to như muốn nuốt chững Hoắc Huân, chính là tâm trạng của Hoắc Tâm. Dáng vẻ trông thư sinh, nhưng sức lực lại mạnh bạo hơn người. Hoắc Tâm dù mỗi ngày đều luyện võ bốn tiếng nhưng qua nhiều năm vẫn không có tiến triển chút nào, so với kẻ ngang ngược trước mặt vẫn là thế nằm dưới. 

"Chuyện giữa dì và thầy Lục, không phải một hậu bối như con can thiệp...thả tay dì ra" Cô vùng vẫy thoát khỏi hai cánh tay đang áp đảo trên người mình. 

"Hậu bối sao? dì chỉ hơn tôi có một tuổi...tôi và dì cũng không cùng huyết thống, tại sao tôi lại là hậu bối của dì."

Hoắc Huân mỉm cười và kéo cô xích lại gần. Hai tay xiết chặt lấy eo thon, mắt mũi hai người như chạm vào nhau. Hắn muốn cảm nhận thật rõ cảm xúc của Hoắc Tâm, quan sát thật kĩ từng biểu cảm trên nét mặt, xem cô thật sư có phải đang nói dối hắn.
"Hoắc Tâm! tôi thích em....tôi biết em cũng có cảm giác với tôi, nếu không tối qua em đã không chủ động hôn tôi."
Hoắc Tâm dùng hai tay đẩy hắn ra.
"Tiểu Huân! dì xin lỗi...tối qua dì chỉ muốn chọc tức thầy Lục nên mới làm vậy...con là con trai của anh dì, giữa chúng ta chỉ tồn tại tình thân, không thể nào là tình yêu." Hoắc Tâm nói.
"Tôi không phải con ruột của cha, mọi người đều biết...dì không cần lấy đó làm cái cớ."
Thật nực cười, khi hắn mang họ Hoắc, mọi người xung quanh cũng đều gọi hắn là Hoắc thiếu, nhưng hắn lại không mang huyết thống Hoắc gia. Nhưng Hoắc Huân lại không cảm thấy tuyệt vọng mà  lại vui mừng, chỉ có như vậy hắn mới đủ tư cách mơ tưởng đến người phụ nữ này. 

«  Chương 4: Hổ phụ sinh khuyển tử

Bạn đang đọc truyện HOẮC GIA TAM BẢO, Chương 5: Tiểu mĩ thụ . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Đọc truyện [h,np,nữ phụ]Viết lại tiểu thuyết : TÔI KHÔNG LÀM NHÂN VẬT PHẢN DIỆN

Đọc truyện [Sắc 18+,H, Thịt đầy ,Loạn luân] Bảo Bối Thực Ngoan - Tinh Tú Chi Quang

Đọc truyện Con Đường Thịt Văn Của Nữ Phụ Sắc Nư Đại Biến Thái. (Np, H)

Đọc truyện [Xuyên không, Nữ phụ, np, H] Nữ chính, cô chỉ đáng xách dép cho tôi

Đọc truyện Tuyệt sắc yêu phi-xk-NP(1nữ-10nam) full(hay lắm)

Đọc truyện List truyện ngôn tình hay (NP + 1-1), HE, Nữ cường

Đọc truyện Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm

Từ khóa tìm kiếm