Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Phiên ngoại này dành cho Xán Liệt - Khánh Thù nha
.
.
.
.
.
.
.
.
.
- Tất cả các con lại đây, hôm nay có một bạn mới đến!
Mẹ bề trên của cô nhi viện dẫn đến một bé trai đến trước mặt các bạn, đang cùng các bạn tranh giành đồ chơi Khánh Thù nhìn thấy người đó, thoáng cái ngây ngẩn cả người. Bé cho tới bây giờ cũng chưa thấy anh nào xinh đẹp như anh này.
- Bạn tên là Tiểu Xán, các con nhớ chơi chung với bạn nha! Tiểu Xán, con cùng các bạn chơi với nhau đi, sau này con sẽ ở cùng các bạn!
Mẹ bề trên thương yêu vuốt ve tóc Phác Xán Liệt. Đứa trẻ đáng thương, mẹ ruột vì cuộc sống xa hoa mà từ bỏ gia đình, cha ruột vì không chịu được đả kích mà tự sát, mẹ bé thế nhưng lại không chịu thừa nhận bé, tuổi còn nhỏ như vậy, vì chuyện đó mà đánh mất đi tuổi thơ hồ nhiên, thay vào đó chỉ còn là sự im lặng cùng với không tin tưởng.
Mẹ bề trên đi rồi, bọn nhỏ tò mò chạy lại vây quanh.
- Này, bạn bao nhiêu tuổi rồi?
- Là Tiểu Xán sao? Tôi có đồ chơi này, cùng nhau chơi đi!
- Anh thật là đẹp trai!...
Một đám trẻ con vây thành vòng tròn, đem Phác Xán Liệt bao vây lại.
Khánh Thù bị đẩy ra bên ngoài, gấp đến giơ chân, không ngừng muốn chui vào bên trong vòng tròn.
Tiểu Xán Liệt lạnh lùng nhìn nhóm người đang vây xung quanh mình, hộc ra hai chữ:
- Cút ngay.
Những đứa trẻ này không nghĩ người vừa mới tới sẽ bảo bọn họ cút đi, toàn bộ sững sờ đứng tại chỗ, ngây ngốc nhìn Phác Xán Liệt.
- Tao bảo bọn mày cút đi, không nghe thấy sao?
Phác Xán Liệt nhìn bọn họ không chịu rời đi mà vẫn đứng ngu trước mặt mình, nhất thời bốc hỏa, giọng nói tăng cao vài phần. Mọi người lúc này mới phản ứng lại, một bên chạy, một bên còn nói:
- Đồ hung ác!
- Đúng vậy, nhất định là bởi vì rất hung ác cho nên cho mẹ nó mới không cần nó.
- Uh, uh, nó hung ác như vậy chúng ta sau này không thèm chơi với nó!
Khánh Thù cũng ngốc lăng nhìn đột nhiên nhiều các bạn giải tán như chạy tản, kì lạ, mới rồi còn vây lấy anh kia mà, sao bây giờ lại chạy hết rồi? Nghĩ tới nghĩ lui, Khánh Thù quay đầu nhìn lại Phác Xán Liệt. Phác Xán Liệt vẻ mặt lãnh khốc đứng im tại chỗ, Khánh Thù nhảy đến trước mặt hắn, vô cùng sùng bái mà nói:
- Oa, anh giỏi quá, giống như lão đại mà em thấy trong tv trước giờ!
Phác Xán Liệt liếc nửa con mắt đến người trước mặt, lạnh lùng nói:
- Vừa rồi đã bảo bọn mày cút đi, mày không nghe thấy sao?
Khánh Thù gãi gãi cái đầu be bé kì quái hỏi:
- Nhưng mà, nhưng mà Tiểu Thù sẽ không "biến" đâu, làm thế nào mới gọi là "biến" đi? Anh dạy cho Tiểu Thù được không?
Phác Xán Liệt khó chịu nhìn Khánh Thù một chút, quyết định hay là chính mình "cút đi" cho rồi. Vừa mới nhấc chân định đi, Khánh Thù lại kéo lấy áo Phác Xán Liệt:
- Anh, Tiểu Thù rất thích anh, anh chơi cùng với Tiểu Thù được không?
- Không muốn, mày đi mà chơi với đứa khác.
Phác Xán Liệt không nhịn được mà đem áo của mình xé ra. Thật đáng ghét. Gì mà thích với không thích chứ, trên thế giới này chẳng có cái gì gọi là thích cả!
Bị Phác Xán Liệttừ chối, cái miệng nhỏ nhắn của Khánh Thù mếu máo, bộ dáng giống như muốn khóc:
- Nhưng mà, Tiểu Thù muốn cùng chơi với anh!
- Tao nói không là không.
Phác Xán Liệt quát Khánh Thù, Tiểu Khánh Thù càng lúc càng hoảng sợ, nước mắt rất nhanh trào ra. Phác Xán Liệt cau mày,
- Ghét nhất là khóc, có cái gì đâu mà khóc chứ!
Từ khi mẹ hắn không thừa nhận hắn đến nay, hắn không bao giờ còn khóc nữa, bởi vì hắn biết rằng, cho dù có khóc cũng chẳng thể giải quyết bất kì điều gì.
- Mày là con trai sao? Là con trai thì không được không.
Khánh Thù cái hiểu cái không, lau lau nước mắt,
- Vậy Tiểu Thù không khóc, anh chơi cùng với Tiểu Thù nha!
Phác Xán Liệt không nhẫn nại thở ra, thằng nhóc con này tại sao lại phiền đến như vậy chứ? Không để ý đến hắn, Phác Xán Liệt một mình đi đến một góc vườn hoa, im lặng ngồi xuống. Khánh Thù đi theo phía sau hắn,
- Anh không chơi với Tiểu Thù, vậy Tiểu Thù chơi với anh có được không?
Phác Xán Liệt nhìn thoáng qua Khánh Thù, không đồng ý cũng không cự tuyệt. Khánh Thù nhìn thấy Phác Xán Liệt không cự tuyệt, vui vẻ ngồi bên cạnh Phác Xán Liệt.

- Anh, em giới thiệu mấy bạn ở đây cho anh nha! Đó là Nữu Nữu, bạn ấy đã ở đây rất lâu rồi. Còn kia là Bối Bối, bạn đó mới tới đây không lâu, lúc mới tới đây lúc nào cũng khóc, rất là đáng ghét. Còn kia là Tiểu Nhiên, bạn đó ở đây cũng nhiều năm rồi, là anh cả ở đây. Còn có...
Khánh Thù líu lo không ngớt, Phác Xán Liệt cũng không ngăn cản hắn. Ánh nắng rực rỡ giữa trưa chiếu rọi lên người bọn họ, cảm giác ấm nóng vô cùng, Phác Xán Liệt thả lỏng tâm tư, tựa vào thân thể nhỏ nhỏ của Khánh Thù bên cạnh ngủ thiếp đi.
- Còn có Ngọc Nhi, con búp bê kia là bảo bối của bạn ấy, không ai được đụng vào đâu... Ui, anh ơi, anh?
Cảm giác được sức nặng đè bên vai, Khánh Thù ngưng nói một mình:
- Anh ngủ rồi sao?
Khánh Thù thở nhẹ nhẹ tự nhủ với mình. Nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của Phác Xán Liệt khi ngủ say dưới ánh mặt trời rực rỡ giống y như là Thiên sứ trong lời của mẹ bề trên hay nhắc đến.
Khánh Thù len lén hôn lên khuôn mặt Phác Xán Liệt, trong lòng nở hoa, "Mình đã hôn được Thiên sứ rồi!"

«  Phiên Ngoại 3

Phiên Ngoại 6 »

#yaoi #highschool #nalu #sexy #imagines

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Đọc truyện [EDIT][CHANBAEK] Khát Khao Khôn Cùng

Đọc truyện [Edit/ ChanBaek] [NC-21] Thiếu gia ác ma

Đọc truyện Longfic [ ChanBaek ] - Osin vượt rào

Đọc truyện [longfic] [Chanbaek]-[PG] Tôi yêu cậu hơn 7 tỉ người!

Đọc truyện [CHANBAEK/Chuyển Ver] ĐIỀM MẬT ANH TÚC

Đọc truyện [LONGFIC] [CHANBAEK] [HE] Đại Sắc Lang Bẻ Cong Mỹ Nam

Đọc truyện [Longfic] [ChanBaek] [M] [Chuyển ver] Bí Mật

Từ khóa tìm kiếm