Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Mấy kẻ thủ hạ bị chính Lão Đại của mình ra tay đánh tâm tình cực kì khó chịu, đợi Lão Đại ra ngoài, hắn đi tới trước mặt Bạch Hiền, tức giận đạp Bạch Hiền mấy đá, Bạch Hiền chịu không nổi liền ngã xuống mặt đất, trên người chẳng cảm thấy bất kì đau đớn nào cả, nỗi đau lớn nhất đều do những lời tuyệt tình lãnh khốc mà Phác Xán Liệt khoét xuống lúc nãy. Bạch Hiền ngã lên mặt đất lạnh lẽo, yên lặng hứng tất cả những quyền đấm cước đá của người kia, cũng chẳng xin tha cũng chẳng khóc lóc, giống như người đang bị đánh chẳng phải là y.
- Mẹ nó, mày đừng nói là ghiền bị đánh nha, bố mày xuống tay không nhẹ vậy mà mày chẳng phản ứng gì?!
Người kia thấy Bạch Hiền không có phản ứng, cảm thấy rất hứng thú, ra tay càng nặng hơn. Một lát sau, cũng cảm thấy chẳng thú vị gì nữa, người kia cũng dừng tay lại. Nghỉ ngơi một lúc rồi cũng bỏ ra ngoài.
Lúc này, trong phòng chỉ còn lại một mình Bạch Hiền, y quì rạp trên mặt đất, cảm nhận được từng luồng khí lạnh từ mặt đất tràn ngập vào cơ thể mình. Lạnh quá, thân thể lạnh, tinh thần cũng lạnh...

Chung qui cứ tưởng rằng Phác Xán Liệt là thật tâm với mình, cho dù lần đó anh làm chuyện không phải với mình, chính mình vẫn cảm thấy anh làm vậy là vì muốn tốt cho mình, lại còn ôm hi vọng một ngày nào đó có thể trở về bên cạnh anh một lần nữa, hai người có thể vui vẻ tận hưởng cuộc sống có nhau, thì ra tất cả chỉ là ảo mộng của mình mà thôi. Đúng vậy, làm sao có thể quên được thân phận của mình với anh chứ. Sủng vật, mình cũng chỉ là một đứa để cho anh phát tiết mà thôi. Khi vui vẻ thì có thể ôm một cái khích lệ, khi chán rồi thì một cước đá văng đi. Bạch Hiền cười thê thảm, cười mình tại sao lại ngu như vậy, cười mình lại có thể đơn giản như vậy mà một lòng đi yêu người khách. Chính mình mới rồi còn vì anh mà lo lắng, sợ mình có trở thành gánh nặng của anh hay không. Buồn cười là anh chẳng chút nào quan tâm đến mình. Đau không? Đau quá đi! Thân thể đau đớn chỉ là tạm thời, qua vài ngày thì vết thương nào rồi cũng sẽ lành, sẽ không còn đau đớn nữa. Nhưng mà trái tim thì làm sao đây? Trái tim nếu đã bị thương thì bao lâu mới có thể lành được.
- Lão Đại, vậy thằng nhóc kia giờ tính sao?
Không biết qua bao lâu mấy người kia đã trở lại.
- Còn làm gì nữa? Phác Xán Liệt chẳng cần nó, khác nào trắng tay rồi.
Lão Đại kia hung hăng cú đầu thủ hạ mình một cái,

- Chưa thăm dò tin tức cho chính xác đã lo bắt người, bây giờ muốn thả ra cũng không xong nữa, mày thiệt là đồ vô dụng mà!
- Ui da ui da, Lão Đại bớt giận mà...
Tên thủ hạ ôm đầu cầu xin tha thứ.
- Em có ý này, lão Đại!
- Cái gì?
- Em thấy thằng ranh kia da trắng thịt mềm, nếu Phác Xán Liệt không muốn nó nữa không bằng chúng ta chơi nó một phen cho sung sướng, cũng chẳng tính là lần này bắt về bị trắng tay... Ui da!
Đang nói hăng say, hắn lại bị Lão Đại hung hăng cú đầu thêm vài cái.
- Mày đúng là không có tiền đồ mà... Ngày thường chơi đàn bà còn chưa đủ sao? Đàn ông mà cũng muốn đụng tới nữa, mày có biết chơi đàn ông rồi có ngày bị bệnh nha con? Này thì sung sướng này, này thì sung sướng này...

«  CHƯƠNG 27

CHƯƠNG 29 »

#yaoi #highschool #nalu #sexy #imagines

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Đọc truyện [EDIT][CHANBAEK] Khát Khao Khôn Cùng

Đọc truyện [Edit/ ChanBaek] [NC-21] Thiếu gia ác ma

Đọc truyện Longfic [ ChanBaek ] - Osin vượt rào

Đọc truyện [longfic] [Chanbaek]-[PG] Tôi yêu cậu hơn 7 tỉ người!

Đọc truyện [CHANBAEK/Chuyển Ver] ĐIỀM MẬT ANH TÚC

Đọc truyện [LONGFIC] [CHANBAEK] [HE] Đại Sắc Lang Bẻ Cong Mỹ Nam

Đọc truyện [Longfic] [ChanBaek] [M] [Chuyển ver] Bí Mật

Từ khóa tìm kiếm