Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Tặng bạn @Nina151102 nha....^^









Bạch Hiền một mình ở bên ngoài lưỡng lự, lúc này y phải đi đâu đây? Bị trong nhà đuổi đi rồi tương lai y sẽ như thế nào đây? Bạch Hiền ngồi ở công viên ven đường nhìn xe cộ chạy qua lại, rõ ràng là nơi rất náo nhiệt, tại sao mình lại cảm thấy cô độc đến lạ thường?
– Ba, mẹ, Bảo Bảo muốn đi chơi xích đu trong công viên!
– Được, ba mẹ đưa Bảo Bảo vào chơi xích đu. Bảo Bảo muốn chơi gì cũng được cả!
Bạch Hiền nhìn gia đình đi ngang qua mặt y, khung cảnh vui vẻ này vốn là mình ao ước từ khi còn nhỏ nhưng chẳng bao giờ được. Y vùi mặt vào hai tay, một giọt nước mắt trong suốt chảy qua kẽ tay. Tại sao? Mình chỉ ao ước có như vậy thôi, chỉ muốn có một gia đình ấm áp cũng người yêu mình mà thôi, tại sao cái gì cũng không có?
– Anh, anh ơi!
Tiếng nói trẻ con mềm mại vang lên, Bạch Hiền cảm giác có một lực nhỏ nhỏ đang kéo tay áo của mình.
– Anh không vui sao?
Bạch Hiền ngẩng đầu, là bé trai đi cùng gia đình ban nãy, bé tròn xoe hai mắt nhìn Bạch Hiền, tay đưa qua một cây kẹo đường.
– Anh đừng buồn nữa, Bảo Bảo tặng ăn kẹo đường… Bảo Bảo nói cho anh bí mật này nha, mỗi lần Bảo Bảo không vui, ba mẹ sẽ cho Bảo Bảo một cái kẹo đường, sau đó Bảo Bảo tự nhiên vui lại hà!
Bạch Hiền chần chừ cầm lấy cái kẹo đường từ tay bé, bé lại mở miệng nói
– Anh ăn kẹo đi, ăn xong sẽ tốt ngay.
Bạch Hiền mở ra giấy bọc, liếm liếm kẹo đường trong tay, thật sự rất ngọt, mùi vị ngọt ngào như là hạnh phúc này làm cho người ta thật muốn khóc.
Nhìn Bạch Hiền nước mắt lại càng nhiều hơn, bé cuống quít:
– Làm sao vậy, anh? Không anh được sao? Anh đừng khóc!
Nói xong vội đưa tay muốn giúp Bạch Hiền lau lệ nơi khóe mắt.
Bạch Hiền bắt được tay của bé,
– Không sao đâu, ăn ngon lắm, cảm ơn Bảo Bảo, anh rất vui mà! Có đôi khi khóc không phải vì không vui mà là vì vui quá nên khóc, hiểu chưa?
Bé không rõ Bạch Hiền nói gì, vui quá cũng khóc là sao? Bất quá anh đã nói là mình đang vui như vậy là tốt rồi. Bé cười với Bạch Hiền vẫy tay:
– Em phải cùng đi với ba mẹ, bai bai anh!
– Bai bai Bảo Bảo!
Bạch Hiền cũng vẫy tay với bé, nhìn cả nhà ba người bóng lưng dần xa, Bạch Hiền cúi đầu, nhìn kẹo đường trong tay. Đã bao lâu rồi không có cảm giác hạnh phúc ngọt ngào như thế này rồi…







– Xán Liệt, ăn một ít gì rồi nghỉ ngơi một chút đi.
Khánh Thù để mâm thức ăn xuống, vẻ mặt lo lắng nhìn Phác Xán Liệt đang vùi đầu vào máy tính.
– Tôi chưa muốn ăn lúc này, để chút nữa đi.
Phác Xán Liệt cũng không ngẩng đầu lên nói, tiếp tục cắm đầu vào công việc của mình.
– Nhưng mà… Anh đã mấy ngày chưa có chú ý ăn uống rồi, người nào mà chịu cho được?
– Không sao đâu, tôi hiểu rõ về sức khỏe của mình nhất mà. Tôi chưa đói bụng.
Nhìn Phác Xán Liệt như thế nào cũng không chịu ăn cơm, Khánh Thù thở dài đi ra ngoài. Qua hồi lâu, hắn lần nữa đi tới phòng sách của Phác Xán Liệt, thức ăn để một bên vẫn chẳng có ai đụng vào, mà Phác Xán Liệt thì gục đầu ngủ bên cạnh bàn máy tính. Khánh Thù đắp thêm cho Phác Xán Liệt cái mền mỏng.
– Bạch Hiền, xin lỗi… Đừng hận anh… Anh chỉ muốn tốt cho em… Bạch Hiền…
Nghe Phác Xán Liệt nói mơ, Khánh Thù bất đắc dĩ cười khổ,
– Anh thật là, nếu thích người ta tại sao lại muốn buông tay chứ? Mặc kệ Biện Dung Xuyên có phải là cha ruột của người ta hay không, đồng tính luyến ái hay xã hội đen thì có là gì chứ? Tình yêu là tất cả mà, anh biết không? Bây giờ thì hay chưa, đem chính mình biến thành khổ cực như vậy… Ngu ngốc!
Từ nhà Phác Xán Liệt đi ra, Khánh Thù cũng trở lại nhà của mình, đang khi muốn mở cửa đi vào, đột nhiên phát hiện bên cạnh có một người cuộn tròn. Khánh Thù vội đi qua xem thử.
– Bạch Hiền?… Bạch Hiền, tỉnh tỉnh… Em tại sao lại ở đây?
Bạch Hiền đang thiu thiu ngủ bị kéo tỉnh, y mơ mơ màng màng vuốt vuốt hai mắt,
– Anh Khánh Thù, anh về rồi?
– Mau đứng lên, sao lại ngủ ngoài cổng vậy?
Khánh Thù kéo Bạch Hiền, đem y vào nhà mình.
Bạch Hiền ngồi trên ghế salon, chân tay lúng túng:


– Di động em hết pin, cho nên không có cách nào gọi điện thoại cho anh được, anh lại không có nhà, cho em em chỉ biết ngồi đợi ngoài cửa…
Khánh Thù đưa cho Bạch Hiền một li cacao nóng,
– Uống đi cho ấm người, từ từ uống… đứa ngốc này, sao em không đến nhà Xán Liệt mà tìm?
Bạch Hiền nhận lấy li cacao nhưng vừa định uống nghe được hai từ “Xán Liệt” lại buông cái li trong tay ra:
– Em… em sợ… Em sợ anh ấy lại nói những lời làm em đau lòng, em cũng không biết phải đối diện với anh ấy như thế nào… Anh Khánh Thù  , em bị cha đuổi ra khỏi nhà…
– Cái gì…
Khánh Thù ngẩn người,
– Tại sao?
Bạch Hiền ngoan ngoãn như vậy, Biện Dung Xuyên tại sao lại đuổi y ra ngoài?
– Bọn họ biết tính hướng của em, cho nên đuổi em đi… Anh Khánh Thù, em bây giờ chẳng có chỗ nào để đi cả, anh có thể cho em ở nhờ không? Em sẽ đi ra ngoài làm thêm, đến lúc đó em sẽ dọn ra, sẽ không quấy rầy anh lâu đâu.
– Nói bậy gì đó, em ở chỗ này anh Khánh Thù hoan nghênh còn không kịp. Em cứ yên tâm ở đây đi.
Khánh Thù trấn an Bạch Hiền, bây giờ phải tính làm sao cho Bạch Hiền đây? Mặc dù có thể để y ở lại nhà mình, nhưng đó cũng chẳng thể lâu dài được. Có nên báo cho Xán Liệt không đây?
– Anh Khánh Thù… có chuyện này…
Đang lúc Khánh Thù chìm trong suy tư, Bạch Hiền mở miệng:
– Anh có thể đừng nói với Phác Xán Liệt chuyện của em không? Em sợ anh ấy đến đây, lúc đó em lại không biết phải đối mặt với anh ấy như thế nào cả. Em cũng sợ nếu anh ấy không đến, em sẽ vì anh ấy không cần em mà thêm khổ sở… Anh Khánh Thù, có được không?
Nhìn khuôn mặt khổ sở của Bạch Hiền, Khánh Thù gật đầu. Nhưng mà không có nói cho Phác Xán Liệt thì tốt sao? Ôi, cứ chờ qua một hai ngày nữa rồi tính tiếp vậy.

«  CHƯƠNG 25

CHƯƠNG 27 »

#yaoi #highschool #nalu #sexy #imagines

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Đọc truyện [EDIT][CHANBAEK] Khát Khao Khôn Cùng

Đọc truyện [Edit/ ChanBaek] [NC-21] Thiếu gia ác ma

Đọc truyện Longfic [ ChanBaek ] - Osin vượt rào

Đọc truyện [longfic] [Chanbaek]-[PG] Tôi yêu cậu hơn 7 tỉ người!

Đọc truyện [CHANBAEK/Chuyển Ver] ĐIỀM MẬT ANH TÚC

Đọc truyện [LONGFIC] [CHANBAEK] [HE] Đại Sắc Lang Bẻ Cong Mỹ Nam

Đọc truyện [Longfic] [ChanBaek] [M] [Chuyển ver] Bí Mật

Từ khóa tìm kiếm