Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Mưa sớm.
Một cơn mưa rào đầu mùa, âm thầm kéo về từ lúc vạn vật còn đang chìm trong giấc nồng, rồi cũng âm thầm kết thúc vào lúc mặt trời ló rạng sau hàng cây xanh ươm.
Những hạt mưa nằm gọn gàng trước thềm cửa nhà Biện Bạch Hiền, sau đó liền bị phá vỡ bởi chính những bước chân nhỏ nhắn của bé con ToRyeong.
ToRyeong ngoe nguẩy cái đuôi, lon ton chạy đến chơi với cái bình tưới cây.
Thật ra đêm hôm qua Biện Bạch Hiền cứ trằn trọc mãi không ngủ được. Lúc vừa chợp mắt một lát lại nghe tiếng ToRyeong ư ử kêu đòi ra ngoài.
Cậu có hơi nhức đầu, cho nên hôm nay định xin nghỉ học. Năm giờ sáng gọi điện thoại đến Ngô Thế Huân, chưa kịp nói gì đã bị cậu ta bảo muốn lạy mình sáu trăm cái, Biện Bạch Hiền lúc ấy liền cả kinh dập máy, mặc cho người ở đâu dây bên kia có thể ngủ lại hay không...
Bạch Hiền nghĩ, nếu cậu cố gắng lết thân ra ngoài hít thở không khí buổi sáng một chút, phơi ít nắng sớm lên người có thể sẽ giúp mình đỡ mệt hơn. Kết quả sau đó toàn thân cực kì khó chịu, hệt như đang bị sốt vậy, cậu bây giờ đến đi cũng cảm thấy vô cùng bất tiện.
ToRyeong cứ chạy loanh quanh trước giường cậu, nhưng tuyệt nhiên không hề làm ồn. Bé con hết nhảy lên giường dụi dụi vào lòng Bạch Hiền, lại chạy xuống dưới nhà ngồi yên ngay trước cửa, tựa như đang chờ một người nào đấy.
Nửa tiếng sau điện thoại Bạch Hiền liên tục có cuộc gọi tới, hại cậu muốn ngủ cũng khó khăn.
Bực bội nhấc máy, liền nghe thấy chất giọng "năm giờ sáng" truyền đến từ phía đối phương.
- Bạch Hiền Bạch Hiền! Cậu đừng giận anh họ tôi nữa, nhanh xuống đây, tôi và anh ấy đã dọn sẵn ghế phụ lái chờ cậu ngồi vào rồi này!
Ngô Thế Huân đứng trước cửa nhà Biện Bạch Hiền, vừa tập dưỡng sinh vừa nói.
Làm bạn với Bạch Hiền hơn ba năm, thật sự chưa bao giờ Ngô Thế Huân muốn thấy mặt cậu đến thế! Vì sao?
Bởi vì anh trai yêu dấu của Thế Huân mười phút trước đã rất bình thản thông báo, nếu hôm nay Thế Huân không kéo được cậu lên xe, cậu ta sẽ được hưởng ân xá tự đi bộ tới trường.
Còn gì ám ảnh hơn không?
Vậy nên Ngô Thế Huân hiện tại đang vận động hết tất cả chất xám, dùng hết những bí kiếp mình từng đọc trong truyện Doremon, học Nobita để nghĩ cách dụ Bạch Hiền ra khỏi nhà.
Nhưng mà Biện Bạch Hiền không phải Doremon, thế nên rất dễ dàng trả lời một chữ.
- Không.
Bao nhiêu niềm tin vào cuộc sống tươi đẹp trong Ngô Thế Huân lập tức vỡ tan không còn một mảnh.
- Sao cậu nỡ tàn nhẫn như thế...?
Biện Bạch Hiền gượng người chống tay ngồi dậy, gắng sức tựa lưng lên tường, mệt mỏi nói.
- Hôm nay tôi nghỉ, nhớ xin phép giúp tôi.
Ngô Thế Huân nghe thấy tông giọng người kia có phần không ổn định, cảm thấy chắc là có chuyện xảy ra rồi, cho nên gật đầu ừ ừ vài câu liền cúp máy.

«  30

31 »

#yaoi #highschool #nalu #sexy #imagines

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Đọc truyện [ LONGFIC ] [ ChanBaek ] ANH CHỌN EM !

Đọc truyện [ CHANBAEK ] Nhà Đầu Bò có nuôi một Mặn Mặn

Đọc truyện [HOÀN]ChanBaek[Sủng][Sinh Tử Văn] My Family

Đọc truyện [Shortfic][ChanBaek] Huấn luyện viên

Đọc truyện [CHUYỂN VER/CHANBAEK] Kiểm Cá Khất Cái Dưỡng

Đọc truyện [Chanbaek]Vợ Yêu Bé Nhỏ

Đọc truyện ChanBaek | Tớ Thích Cậu

Từ khóa tìm kiếm